Thời Trung cổ, người ta thường truyền tai nhau về một vùng đất đáng mơ ước, một thiên đường thật sự cho những người phàm ăn hay sành ăn. Đó là xứ sở Cockgaine, nơi mà con người được thỏa mãn mọi mong muốn và khao khát về ăn uống. Theo mô tả, mọi cây cối ở Cockgaine đều nặng trĩu cành thay vì quả chín thì cơ man nào là xúc xích, thịt xông khói, thịt muối…. Các ngôi nhà làm bằng bánh kem, các ngọn núi đều là những chiếc bánh mì khổng lồ, các dòng sông chảy đầy thứ rượu vang ngon tuyệt, lợn sữa quay thơm phưng phức chạy đầy đường và chỉ cần nằm ngửa ra mặt đất mềm nhũn phô mai, há miệng ra và tự những con gà quay, ngỗng quay đang bay trên trời sẽ chui tọt vào mồm bạn. Nói tóm lại đến được Cockgaine, chẳng khác gì bạn đã trúng 1 cái voucher ăn buffet miễn phí trọn đời. Chẳng phải lo nghĩ một việc gì khác ngoài việc chìm đắm trong đồ ăn ngon và tận hưởng mọi lạc thú đời người, hehe, thiên đường đích thực là đây chứ đâu.

Một số người cho rằng vùng đất huyền thoại Cockaigne được con người thời đấy sáng tạo ra để châm biếm sự cứng nhắc, cực khổ của đời sống tu viện, sự chết chóc, tranh đấu, chém giết triền miên… của con người thời đó, hoặc cũng có thể chỉ là một mơ ước cháy bỏng trong thời kỳ nạn đói hoành hành.

Bạn cũng có thể kiếm được tiền theo nghĩa đen trong khi ngủ ở vùng đất thần tiên này. Không giống như nhiều nơi huyền bí khác, không ai có thể nhìn thấy được Cockgaine, trừ khi đó là người đặc biệt tốt và chân chính, mà còn phải rất đói. Để đạt được điều này, bạn phải đi đến Bắc Hommelen, một thành phố gần miền Bắc nước Pháp, và tìm kiếm các giá treo cổ. Lối vào là một ngọn núi lớn làm bằng cháo đặc sẽ không thể nhầm lẫn được. Những ai tìm kiếm thành phố này sẽ phải ăn xuyên qua ngọn núi để đến được nó, cho nên người đó phải thật sự rất đói.

Ở Việt Nam cũng có 1 thiên đường tương tự thế này, bằng chứng về nó được mô tả qua mấy câu thơ:

Anh chỉ ước một thảo nguyên đầy chó
Một nông trường bát ngát lá mơ xanh
Một dãy Trường Sơn trồng đầy sả ớt
Một dòng sông chan chứa rượu pha cồn

BÌNH LUẬN CỦA BẠN

avatar