Hồi kết của Văn hóa Phim Đại chúng (Pop Culture) và vài suy ngẫm cho thế giới thực tại

0
215

Avengers: Endgame và Game of Thrones khiến cho những khoảnh khắc của năm 2019 trở nên đáng nhớ với hồi cuối của Pop Culture (Văn hóa Đại chúng). 

Avengers: Endgame đã ghi dấu cột mốc 10 năm lịch sử của Vũ trụ Điện ảnh Marvel vào hôm 25 tháng 4 vừa rồi. Trong khi đó, Game of Thrones đã đi được một nửa chặng đường trong season 8 – mùa cuối trong series bắt đầu từ năm 2011. Hai sự kiện này đánh dấu một bước chuyển biến trọng đại cho văn hóa phim ảnh trong năm 2019, từ Pop sang Geek*, điều được rất nhiều khán giả trên toàn thế giới mong đợi.

Kể từ khi các tác phẩm Geek dựa trên truyện tranh và tiểu thuyết giả tưởng bắt đầu chiếm lĩnh truyền hình và màn ảnh rộng vào đầu những năm 2000 (với sự công phá liên tiếp của Chúa tể của những chiếc nhẫn và Người nhện), xu hướng phim ảnh ngày càng rời xa bản chất của văn hóa đại chúng.

Thử nghĩ xem: Bạn có thể biết Iron Man là ai. Bạn có thể nói với tôi rằng anh ấy tên là Tony Stark, và anh ấy do Robert Downey Jr thủ vai. Thậm chí bạn có thể hình dung gương mặt, vóc dáng anh ấy trong đầu, kể cho ai đó một vài điều về siêu năng lực của anh ấy, hoặc tóm tắt cốt truyện của một trong những bộ phim anh ấy tham gia. Anh ấy là một nhân vật văn hóa đại chúng chính thống mà số đông biết đến.

Tuy nhiên, bộ phim Iron Man đầu tiên ra mắt năm 2008 được coi là một canh bạc lớn đối với Marvel, khi họ đã bán phần lớn bản quyền các nhân vật truyện tranh hạng A của mình như Spider-Man (Sony) và X-Men (Fox), cho các hãng phim tiếng tăm hơn.

Iron Man được coi là một rủi ro lớn do về cơ bản, Marvel – một công ty truyện tranh – đã đặt cược toàn bộ tương lai của mình lên phim ảnh, dựa vào một anh hùng khá vô danh. Trước khi bộ phim ra mắt, có lẽ ít ai trong số chúng ta đã từng tìm hiểu và say đắm một nhân vật như Iron Man.

Văn hóa đại chúng, đến thời điểm này, đã đạt đến đỉnh cao, khi hai tác phẩm nổi bật đang cùng nhau đi đến cuối chặng đường. Ở đây, điều gây tò mò nhất tại thời điểm này là: nhân vật yêu thích nào của chúng ta sẽ chết? Hãy gọi đây là Thời Khắc Khải Hoàn (Geekpocalypse).

Cả Vũ trụ Điện ảnh Marvel và Trò chơi vương quyền đều đặt cược “mọi thứ” mà họ có trong năm nay. Đó chính là chìa khóa thành công của họ.

Trong Game of Thrones, “mọi thứ” ở đây có thể là một lục địa trên một thế giới (mặc dù White Walkers có thể đi qua Biển Narrow đến Essos), khi mà ở Endgame, “mọi thứ” thực sự là tất cả, bao gồm đa vũ trụ, nhiều chiều thế giới và cả những thứ tương tự. Tuy nhiên, nhìn ở một góc độ khác, ván bài lớn nhất ở đây lại là ở từng nhân vật.

Đó là điều khiến tôi nghĩ rằng, thời điểm này chính là đỉnh cao của văn hóa đại chúng. Mặc dù thật khó để đột ngột nói lời tạm biệt với những điều đã quá thân thuộc, nhưng một dấu chấm hết cho giai đoạn này có vẻ như là một điều không thể tránh khỏi, và chúng ta sẽ đón chờ một điều hoàn toàn mới mẻ trong một tương lai gần.

Khi cả 2 series đều đến hồi kết, chúng ta hiển nhiên đều băn khoăn về việc ai sẽ là người “ra đi”. Khi thời điểm cao trào của một tác phẩm tới, còn gì bi tráng hơn cái chết của một (vài) nhân vật quan trọng?

Nhưng sự ám ảnh với cái chết này có những điểm tương đồng khác. Sự giận dữ của các nhân vật trong các bộ phim Marvel (ít nhất là sau cái búng tay của Thanos) và Game of Thrones phản ánh sự giận dữ của chính chúng ta ở mức độ nào đó. Có thể thây ma băng hoặc một người ngoài hành tinh mặt tím muốn xóa sổ một nửa số sinh vật trong vũ trụ không phải là hiểm họa trong thế giới thực, nhưng chúng ta đang đối mặt với vô số mối đe dọa có thể hủy hoại sự tồn tại của loài người trên hành tinh này, từ biến đổi khí hậu đến nỗi ám ảnh chưa từng thấy về chiến tranh hạt nhân.

Văn hóa đại chúng đã trở nên phổ biến vào đầu những năm 2000. Một dấu mốc đáng chú ý là cả Chúa tể của những chiếc nhẫn – câu chuyện về một cuộc chiến rất rõ ràng giữa thiện tuyệt đối và ác tuyệt đối – và chủ nghĩa anh hùng thuần túy của Người Nhện đã ra rạp và tạo ra doanh thu phòng vé khổng lồ ít tháng sau vụ khủng bố 11/9.

Vào năm 2015, sự nổi lên của điện ảnh siêu anh hùng Mỹ nói riêng, theo một cách nào đó, được coi là một biện pháp xoa dịu tâm lý tạm thời sau thảm họa 9/11. Nhưng ngay cả khi các cuộc tấn công lùi sâu trong ký ức, những câu chuyện về con người đối mặt với các mối đe dọa tầm thế giới vẫn tiếp tục thống trị phòng vé và các kênh truyền hình, bởi vì chúng ta đang sống trong thời đại mà các mối đe dọa hay thảm họa trên màn ảnh dường như không còn chỉ là một trò đùa nữa.

Xem vài tập đầu tiên của phần cuối của Game of Thrones hay Avengers: Endgame, bạn sẽ thấy mình chìm đắm trong những câu chuyện về những nhân vật có thể nhìn thấy cái chết sắp tới – hoặc thậm chí đã nhìn thấy cái chết – từ lâu chiến đấu không phải vì vinh quang hay danh dự, mà đơn giản là sự sống còn. Những câu chuyện trên phim dường như không chỉ là hư cấu, mà còn như một lời nhắc nhở chúng ta về thế giới thực tại khi những hiểm họa có tính toàn cầu đang rình rập khắp nơi, và có lẽ chúng ta cần những anh hùng thực thụ.

Đây là giai đoạn làm nên lịch sử trong nhiều thập kỷ qua, một phần được thể hiện bởi các bộ phim Marvel: những câu chuyện về ý nghĩa của việc có quyền năng và sức mạnh khổng lồ nhưng song hành với nó là sự bối rối của các nhân vật trước “món quà được ban tặng”. Ngoài ra, thi thoảng đâu đây trong một vài cảnh quay lắng đọng và ám ảnh, chúng ta cảm nhận được đây cũng là những câu chuyện về những người luôn băn khoăn về cách đối mặt khi cái chết dường như luôn cận kề.

Các bộ phim Marvel và Game of Thrones có các câu trả lời khác nhau cho những câu hỏi này. Và khi họ thu hút lượng khán giả lớn như vậy cùng một lúc thì điều này cho thấy họ đã “gãi đúng chỗ ngứa” của khán giả, thỏa mãn được những nỗi niềm mà số đông đang băn khoăn.

Bữa tiệc nào rồi cũng đến hồi kết. Khi văn hóa này mới bắt đầu, chúng ta hiểu rằng một ngày nào đó, chuyến phiêu lưu này sẽ kết thúc. Đây chính là thời điểm đó. Và có lẽ, kể cả trong nhiều năm sắp tới, văn hóa đại chúng cũng khó có thể đạt được đỉnh cao và thành công vang dội như thời điểm hiện tại.

Sự tiếp quản của văn hóa Geek có rất nhiều nhược điểm, nhưng khi một người đọc cuốn sách A Song of Ice and Fire, một tập Game of Thrones lần đầu tiên, ngay sau khi nó được phát hành, tôi không bao giờ tưởng tượng được một lượng lớn dân số thế giới sẽ biết đến cái tên Tyrion Lannister. Vì vậy, hãy cùng đón chờ những sự phát triển mới (có thể) đầy bất ngờ của điện ảnh trong những năm tiếp theo.

*Geek Culture: văn hóa điện ảnh đi vào khai thác những yếu tố sâu xa hơn của các bộ truyện, gây khó khăn cho số đông khi tiếp cận loại hình này. Về cơ bản, khi Pop Culture là những gì đại chúng có thể dễ dàng hiểu được và đưa vào đời sống (ví dụ: cái búng tay của Thanos làm “bay màu” 1 nửa sinh vật sống của vũ trụ, sự kiện này được nói đến khắp nơi trên thế giới trong nhiều hoàn cảnh khác nhau), thì Geek Culture đem đến cái nhìn sâu sắc hơn về từng hình tượng và cốt truyện mà nếu không tìm hiểu về nó, bạn khó lòng có thể liên tưởng đến và sử dụng nó trong nhiều trường hợp.

Nguồn: phephim.vn

Tác giả: Lê Thị Quỳnh Anh

SHARE
Previous articleTóm tắt sự kiện World War Hulk
Next articleHội Illuminati của Marvel Comics là gì ?
Hosonhanvat.net là chuyên trang cung cấp cho các độc giả một cách nhìn toàn diện nhận về hồ sơ các nhân vật, khả năng, sức mạnh, tin tức, thông tin bên lề, thông tin điện ảnh từ vũ trụ Marvel và vũ trụ DC Comics. Hãy Bookmark lại để có thể nhanh chóng truy cập site bạn nhé, đảm bảo sẽ có bài mới mỗi ngày. Mọi ý kiến bình luận vui lòng Comment ở dưới nhé.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here