HORUS VÀ SETH

Trong thần thoại Ai Cập, cuộc đối đầu giữa thần Horus và ông chú Seth đã trở thành chủ đề hấp dẫn nhất. Cả hai đều cố chứng tỏ mình trước chư thần rằng mình xứng đáng là người cai trị Ai Cập. Một lần, Seth nghĩ ra một cách để hạ nhục Horus. Hắn định nhét dương vật vào người Horus và cưỡng hiếp đối thủ của mình (có tài liệu còn ghi lại là Seth dụ Horus vào phòng nghỉ ngơi, hai người cùng nằm trên giường và Seth khen Horus có quả mông đẹp), thế nhưng Horus đã nhanh nhẹn dùng tay chặn “cái của đó” lại, vô tình khiến tinh dịch của Seth phun đầy ra tay. Tuy không cưỡng hiếp được Horus, nhưng Seth cũng khá hài lòng, vì việc bắn tinh dịch lên người đối thủ, đã là một cách hạ nhục ghê gớm.

Để trả đũa việc này, nữ thần Isis – mẹ của Horus, đã xúi con trai lén…phun tinh dịch của mình vào đĩa rau diếp – món ăn ưa thích của Seth (có phải món sốt mayonaise hay trộn vào salad có nguồn gốc từ đây???). Sau đó, nhờ món rau trộn tinh dịch này, trên đỉnh đầu thần Seth bỗng mọc ra một cái đĩa bằng vàng, như một bằng chứng cho “chiến thắng” của Horus. Thần Thoth sau đó đã xin luôn cái đĩa này để đặt trên đầu mình, trở thành biểu tượng của Mặt Trăng.

SIDAPA VÀ BULAN

Trong thần thoại Philippines, ban đầu thế gian có 7 Mặt Trăng. Hằng đêm, các Mặt Trăng đều tụ họp nhảy múa hát ca trên bầu trời. Thần chết Sidapa, ngự trên đỉnh núi Madjaas, đêm nào cũng lén ngắm nhìn họ trên bầu trời và đem lòng yêu các Mặt Trăng. Sidapa tìm mọi cách để mời gọi các Mặt Trăng xuống với mình. Ông ra lệnh cho lũ chim hót lên những khúc nhạc vui tai, lũ hoa thì tỏa hương thơm ngát còn lũ đom đóm thì tạo thành một con đường dẫn đến chỗ ông.
Trong các Mặt Trăng, có cậu bé Bulan là một trong những Mặt Trăng trẻ và đẹp nhất. Bulan nhanh chóng chú ý đến Sidapa. Sidapa cũng liên tục gửi đến Bulan những món quà và những lời tán dương có cánh.

Lúc bấy giờ, có con rồng Bakunawa trồi lên từ đáy biển sâu, vốn dĩ cũng rất mê các Mặt Trăng. Nó há miệng muốn nuốt hết cả 7 Mặt Trăng vào bụng. Sidapa liều mình giải cứu, bế cậu bé Bulan chạy về đỉnh núi Madjaas, giữ được Mặt Trăng duy nhất còn sót lại cho thế gian. Từ đó, hai người sống hạnh phúc với nhau trên đỉnh núi cao ngất ngưởng đó, hehe.

ZEUS VÀ GANYMEDE

Thần Zeus vốn dĩ nổi tiếng trong thần thoại Hy Lạp là vị thần phóng đãng, đa tình, con rơi con vãi đầy khắp thế gian. Không những thế, thần còn có hứng thú với cả nam giới. Chuyện là con trai của vua thành Troy là Ganymede nổi tiếng đẹp trai. Zeus tò mò ngó xuống xem thử, ngay khi thấy mái tóc vàng óng của chàng tung bay trong gió, làn da trắng mịn của chàng nổi bật giữa đàn cừu trắng thì Zeus mê mẩn thật sự. Ông ngay lập tức biến thành con đại bằng, xuống quắp Ganymede lên đỉnh Olympus. Để hợp thức hóa sự có mặt của giai đẹp bên cạnh, Zeus tìm cách nhét Ganymede “vào biên chế”, cố tình gây phốt để sa thải Hebe – người phụ trách cầm bình rượu cho chư thần trong các bữa tiệc, rồi giao vị trí này cho Ganymede. Các thần đa phần đều không phản đối gì bởi chàng ta quá đẹp, chỉ trừ nữ thần Hera ghen lồng lộn, hơn nữa Hebe lại là con gái bà. Để tránh Hera “ba máu sáu cơn”, Zeus đành biến Ganymede thành chòm sao Bảo Bình, mang hình dạng một người bê bình nước.

LOKI QUAN HỆ VỚI NGỰA ĐỰC

Đại loại là các vị thần trên Asgard muốn xây tường thành để chống kẻ thù. Công việc nặng nhọc không ai dám đảm đương. Có một gã khổng lồ đến xin nhận thầu, với phần thưởng nếu hắn hoàn thành đúng hạn là mặt trăng, mặt trời và nữ thần Freya xinh đẹp. Các thần đời nào chịu. Nhưng Loki đã xúi họ đồng ý thỏa thuận vì tin rằng một mình tay khổng lồ không thể hoàn thành công trình sớm được.

Thế nhưng, trái với phán đoán của Loki, gã khổng lồ, nhờ sự giúp sức của con ngựa Svadilfari, tiến độ xây thành được đẩy nhanh. Các thần quay sang đổ trách nhiệm cho Loki và bắt hắn giải quyết hậu quả. Loki bèn nghĩ ra một cách, hắn biến thành một con ngựa cái xinh đẹp, đến õng ẹo trước mặt con ngựa Svadilfari và dụ nó chạy vào rừng. Không có ngựa giúp sức, tên khổng lồ không thể hoàn thành công trình đúng hạn và được lĩnh một nhát búa của thần Thor, đuổi về quê. Còn Loki, tuy “cứu” các vị thần một màn thua. nhưng cũng trót “mang cốt nhục” của con ngựa Svadilfari. “Chín tháng mười ngày” sau thì Loki đẻ ra một con ngựa 8 chân, đặt tên là Sleipnir, thấy chạy nhanh nên được tuyển về làm thú cưỡi cho thần Odin.

NARCISSUS VÀ CHỨNG TỰ LUYẾN

Trong tiếng Anh thì Narcissus là bông hoa thủy tiên, còn trong thần thoại Hy Lạp, đó là tên của một mỹ nam tử. Chàng này nổi tiếng đẹp trai. Đẹp lắm! Đẹp đến nỗi nam giới cũng phải xiêu lòng, còn nữ giới chắc chết như ngả rạ. Nhưng mà chàng rất kiêu và không ưng thuận tình cảm của ai cả.

Một lần vào rừng chơi, Narcissus lọt vào mắt xanh của Echo – một nàng tiên nữ Nymph. Nàng Echo này, vốn là hầu nữ của nữ thần Hera, có tật xấu lắm mồm nên bị nữ thần trừng phạt, không thể nói được tiếng nào mà chỉ có thể nhại lại lời nói của người khác như một con vẹt. Nàng tủi thân quá chui vào 1 góc núi sống ẩn dật. Người ta đi qua vùng núi khi nói to thường thấy tiếng của mình vọng lại, chính là đem câu chuyện nàng Echo ra để giải thích.

Lại nói, nàng Echo đương buồn tủi thì bỗng thấy giai đẹp lớ ngớ đi đến, mê lắm nhưng không sao cất lời thổ lộ được. Chàng Narcissus cất tiếng hỏi “Ai đó?” thì Echo cũng chỉ nói “Ai đó”. Tưởng bị trêu đùa, chàng Narcissus bỏ mặc “con bánh bèo” này ở đấy, không thèm quan tâm nữa.
Nhìn thấy Echo đau khổ vì bị cự tuyệt, nữ thần tình yêu Aphrodite giận lắm, quyết tâm trừng phạt Narcissus, nguyền rủa anh ta sẽ không thể yêu ai mà chỉ yêu chính bản thân mình. Narcissus đi bộ trong rừng, dừng lại uống nước ở một cái hồ. Khi nhìn xuống, mặt nước phản chiếu khuôn mặt hoàn mỹ không tì vết của mình, Narcissus bất giác thấy sao mà mình đẹp thế, đẹp nhất trần đời mất rồi. Thế là đâm ra tự mê mẩn chính mình, cứ ngồi mãi bên hồ nước, vuốt ve khuôn mặt mình. Đến giờ thì Narcissus đã thấm thía nỗi đau khổ khi yêu một ai đó mà không thể có được người đó. Chàng ta yêu chính bản thân mình nhưng mỗi lần đưa tay xuống mặt nước, hình ảnh đó lại bị mất đi. Chàng khao khát được ôm hôn chính cơ thể tuyệt mỹ của mình mà không được, cuối cùng phát điên và lao mình xuống hồ nước.

CU CHULAINN VÀ FERDIAD

Đây là một câu chuyện buồn .

Người anh hùng huyền thoại của cộng đồng Celtic từng học võ nghệ dưới sự chỉ dạy của nữ anh hùng Scathach. Cu Chulainn có một người đồng môn là Ferdiad, hai người rất thân thiết và coi nhau như anh em, ăn cùng mâm, ngủ cùng giường. Ferdiad có tấm thân “Kim thân bất diệt”, mình đồng da sắt, đao kiếm đâm không thủng. Thế nhưng Scathach lại truyền dạy riêng cho Cu Chulainn cách sử dụng cây giáo thần Gae Bulg.

Sau này, số phận run rủi, Cu Chulainn và Ferdiad gặp nhau trên chiến trường, ở hai đầu chiến tuyến. Ban ngày, trước mắt mọi người, họ lao vào nhau tử chiến như hai kẻ thù không đội trời chung. Nhưng đêm đến, Cu Chulainn và Ferdiad lại bí mật hẹn nhau ở con sông ngăn cách hai chiến tuyến, ôm hôn nhau như những người anh em, cùng mang cho nhau những loại thuốc giúp lành vết thương (không biết có bôi thuốc cho nhau hay không?), cùng ôn lại kỷ niệm xưa. Họ cứ lén gặp nhau như vậy ba đêm liên tiếp. Hết đêm thứ ba, cả hai quyết định đây sẽ là lần cuối gặp nhau, ngày mai sẽ là ngày tử chiến.

Trước khi vào trận đánh, Cu Chulainn thậm chí còn dặn dò người đánh xe ngựa của mình rằng, nếu một giây phút nào đó cảm thấy Cu Chulainn định chùn tay trước người bạn cũ, thì hãy nhục mạ và chửi bới hết sức để thức tỉnh chàng. Hai người anh hùng giao đấu với nhau, đuổi đánh nhau đến tận bờ sông. Cu Chulainn vấp ngã và gần như bại trận thì người nô bộc bám theo ném cho chàng cây giáo Gae Bulg, chàng cầm giáo đâm xuyên hậu môn của Ferdiad – bộ phần duy nhất không chịu được gươm giáo trên cơ thể. Ferdiad chết, Cu Chulainn khóc thương và hối hận, hồi tưởng lại những giây phút hạnh phúc bên người anh em, trời xanh cũng phải đau lòng.

THẦN INDRA MỌC NGÀN CÁI “LỜ” TRÊN NGƯỜI

Trong thần thoại Hindu, vị thần Indra của bầu trời, sấm sét và mưa gió là một vị thần được trọng vọng nhưng cũng có những scandal tình ái rúng động thiên đình.

Chuyện là thần Brahma tạo ra Ahalya, một cô gái xinh đẹp và đức hạnh, rồi gả cô cho vị sa môn Gautama đức độ. Nhưng người phụ nữ trẻ đẹp này lại rơi vào tầm ngắm của thần Indra, và dục tính nổi lên, buổi sáng hôm đó thần giả tiếng gà gáy lừa Gautama ra khỏi lều sớm, rồi lẻn vào lều quan hệ với Ahalya trong lúc nàng còn ngái ngủ. Được một lúc, Ahalya thức dậy nhận ra trên người mình không phải ông chồng, nhưng thôi thì lỡ rồi, Indra dỗ dành nàng làm cho trót.

Gautama trở về phát hiện đôi gian phu dâm phụ, máu ghen nổi lên. Ông nguyền cho thần Indra mọc ngàn cái âm đạo khắp thân mình, còn nàng Ahalya bị nguyền thành tảng đá cho tới khi nào Shri Rama, một hóa thân của thần Vishnu đặt chân lên đó.

Nhục nhã vì bộ dạng của mình, thần Indra phải cầu cứu thần Brahma, và vị thần sáng tạo đã “chữa cháy” cho Indra bằng cách biến ngàn cái âm đạo trên người thần thành ngàn con mắt. Từ đó người ta gọi Indra là vị thần ngàn mắt.

Một phiên bản khác lại kể rằng Gautama đã nguyền cho hai hòn bi của Indra rụng xuống đất, và Brahma đã ban cho Indra hai hòn bi dê thay vào đó.

Bài học cho anh em chúng ta, đừng có dại mà sướng con ** mù con mắt

GWYDION VÀ GILFAETHWY

Trong thần thoại của xứ Wales, hai anh em ruột Gwydion và Gilfaethwy có ông chú là vua Math quyền phép xứ Gwynedd. Nhân lúc ông chú đi đánh trận, hai thằng cháu trốn về cưỡng hiếp cô nữ tì trinh nữ Goewin. Do vua Math có lệ nữ tì bóp chân cho mình buộc phải còn trinh tiết, nên việc làm của hai thằng nghịch tặc là không thể dung thứ. Ông chú trở về phát hiện ra vụ việc, bèn cưới cô hầu Goewin để “chịu trách nhiệm” rồi trừng phạt hai đứa bằng cách biến chúng thành động vật.

Trong năm đầu tiên, Gwydion bị biến thành hươu đực, Gilfaethwy là hươu cái. Năm thứ hai Gwydion là lợn rừng cái, Gilfaethwy là lợn rừng đực. Năm thứ ba lại ngược lại, Gwydion thành sói đực và Gilfaethwy thành sói cái. Mỗi năm, hai anh em phải quan hệ với nhau, một đứa mang thai và đẻ ra một con vật non dâng lên ông chú. Hết ba năm với ba lễ vật, hai đứa mới được tha tội.

Hai đứa vẫn cần phải chuộc tội bằng cách dâng lên ông chú một nữ tì trinh nữ bóp chân cho chú. Gwydion đã giới thiệu người em gái còn trinh tiết của mình là nàng Arianrhod. Ai dè chưa kịp nhận nhiệm vụ thì cô nàng bỗng mang thai nhanh chóng vánh và đẻ ra một đứa trẻ trong tích tắc. Xấu hổ, nàng bỏ chạy, vừa ra đến cửa lại rớt ra một đứa con nữa. Hai đứa trẻ đó được cho là con của nàng với ông anh trai Gwydion (mang thai bằng ma thuật). Đứa trẻ đầu tiên được vua Math nuôi nấng, đặt tên là Dylan nhưng về sau bị giết hại trước khi kịp truyền ngôi. Đứa trẻ rớt ngoài cửa được Gwydion bảo hộ, đặt tên là Lleu Law Gyffes, là vị vua tương lai của vương quốc Gwynedd.

CYBELE

Đây có lẽ là một trong những câu chuyện dị nhất thần thoại Hy Lạp…

Vốn Cybele là vị Mẫu thần có nguồn gốc từ Phrygia (Tiểu Á, nay là Thổ Nhĩ Kì), sau du nhập vào Hy Lạp và La Mã và trở thành một vị nữ thần cũng rất được tôn thờ ở các nền văn minh này. Vậy nên nếu câu chuyện nghe có dị quá, hãy hỏi các anh Phrygia, đừng bắt tội mấy anh Hy Lạp :”(.

Và câu chuyện lại bắt đầu từ thần Zeus như thường lệ… Trong một đêm đẹp trời, Zeus mộng tinh và để rơi tinh dịch lên Đất mẹ Gaia – bà nội kiêm bà ngoại của ông ta. Tinh túy của hai bà cháu đã tạo ra Cybele (hay còn có tên là Agdistis), một vị thần có cả hai cơ quan sinh dục của nam và nữ. Những vị thần sợ hãi trước bộ dạng của Cybele, liền đem thần ra thiến đi bộ phận sinh dục nam. Chiếc dương vật rơi xuống đất hóa thành một cây hạnh nhân. Nàng tiên sông Nana, con gái của vị thần sông Sangarios đi ngang qua thấy quả chín, liền hái lấy một quả và ôm vào lòng. Bất chợt quả hạnh nhân biến mất, và nàng Nana bỗng đậu thai. Nana sinh hạ đứa con trai đặt tên là Attis, nhưng bỏ lại thằng bé trên núi. Attis đươc một con dê cho bú sữa, nuôi nấng, về sau lớn lên trở thành một chàng trai trẻ đẹp.

Như vậy, theo một cách nào đó, Cybele vừa là mẹ vừa là bố của Attis. Éo le thay, Attis lớn lên lại khiến chính nàng Cybele cảm nắng. Cybele si mê Attis điếu đổ, nhưng Attis đã từ chối Cybele để cưới một nàng công chúa ở Pessinos vốn là họ hàng bên mẹ Nana. Trong đám cưới của Attis, Cybele đã xuất hiện, giáng một lời nguyền lên con trai khiến chàng phát điên và tự thiến chính mình. Tương truyền, dòng máu chảy ra từ dương vật của Attis mọc lên thành loài hoa violet. Còn Attis lúc đó cũng lìa đời, khiến Cybele hối hận vô cùng. Nàng khẩn cầu thần Zeus khiến cho thi hài của Attis không bị thối rữa, để nàng vĩnh viễn được chiêm ngưỡng chàng trai xinh đẹp…

Thú cưng của Cybele là một con sư tử, nó thường xuất hiện bên nàng trên những bức chạm khắc cổ. Đôi khi Cybele còn được đồng hóa với titan Rhea (mẹ của anh chị em nhà Zeus) trong thần thoại Hy Lạp.

BÌNH LUẬN CỦA BẠN

avatar