Cũng giống như em gái Eos, nàng Selene có một câu chuyện tình bi thương với chàng chăn cừu Endymion đẹp mã. Chẳng hiểu nhà này làm gì nặng nghiệp mà ông anh có con tai nạn xe mà qua đời, cô em thì yêu một người già khú khắm nhưng chẳng chết được còn chị hai thì lại yêu thằng ngủ ngày ngủ đêm ngủ quên ăn quên uống… Câu chuyện của Selene bắt đầu như này…

Như mọi đêm, nữ thần Selene đánh cỗ xe kéo mặt trăng của mình đi vòng quanh nhân gian. Nàng đem tới màn đêm tĩnh mịch và từ cỗ xe bạc, thứ ánh sáng trắng êm dịu toả ra, soi sáng nhân gian. Khi làm việc này quanh năm suốt tháng thì người ta cũng có tí skill soi trai, và Selene cũng đã vô tình ngắm được một anh chàng Endymion đang say ngủ trên đồi. Nàng mê Endymion lắm, mê tới mức ảo tưởng là cả hai cưới nhau, hạnh phúc như đôi Hades và Persephone vậy. Nhưng rồi Selene lại sợ rằng, nếu Endymion tỉnh dậy, chàng chẳng biết mình là ai, có thể sẽ thích người con gái khác. À cái này xử lí dễ, bắt cóc là ok thôi. Nhưng còn việc chàng là người trần mắt thịt thì sao? Nỗi lo choán ngợp tâm trí nàng khiến nàng vội quay về Olympus, học theo cô em gái Eos mà cầu xin thần Zeus. Rút kinh nghiệm từ cô em gái, lần này Selene vừa xin cho chàng ta bất tử, vừa xin cả tuổi trẻ, thế là an tâm không bị Zeus bóp như Eos.

Chấp nhận lời khẩn cầu của Selene, Zeus ban xuống cho Endymion tuổi trẻ lẫn sự bất tử, song không điều gì hoàn hảo cả. Thần thấy Endymion đang ngủ, liền “tặng thêm” Endymion giấc ngủ triền miên, mãi mãi không bao giờ tỉnh dậy. Tới khi Selene phát hiện ra điều này, nàng ta tá hoả, tức tốc chạy tới động Latmos – nơi Endymion đang say giấc nhưng ôi thôi mọi thứ đã quá muộn. Selene ôm lấy chàng, phủ lên người chàng những chiếc hôn nồng ấm. Nàng đưa tay vuốt ve người chàng, nằm xuống bên chàng, nghe tiếng tim chàng đập và say sưa uống từng hơi thở nồng nàng của chàng. Và cứ thế, hàng đêm, khi bóng tối đã bao phủ cả trái đất, Selene lại mặc chiếc áo dài trắng muốt, trên mũ cài một lưỡi liềm, lặng lẽ uy nghi đi ngang qua bầu trời. Nàng hiền hoà tỏa ánh sáng trắng bạc xuống đất. Khi đã đi khắp vòm trời, nàng lại lặng lẽ đến cái hang sâu vùng với Endymion. Nàng cúi xuống bên chàng, vuốt ve chàng, nỉ non những lời ân ái.

Năm tháng cứ trôi đi, Endymion vẫn ngủ triền miên còn Selene vẫn giữ mãi mối tình thủy chung, thầm lặng mà tuyệt vọng ấy. Vì vậy, ánh sáng của nàng ban đêm chiếu xuống trần gian cũng đượm vẻ mơ màng, buồn bã. Hình như những mối tình thầm lặng và tuyệt vọng đều đẹp, đều êm ái, nhẹ nhàng và bàng bạc như ánh trăng nhưng đều nhiễm phải cái nỗi buồn man mác của nữ thần Selene.”

Tình yêu tuyệt vọng và thầm lặng của nữ thần Selene đã tạo nên ý nghĩa cho loài hoa mang tên Bluebell, hay còn gọi là hoa cát cánh (hoa chuông xanh). Loài hoa này mang nghĩa là sự thủy chung, khiêm tốn và mãi không đổi thay.

BÌNH LUẬN CỦA BẠN

avatar