Lữ Nhạc

0
2835

Xuất thân và ngoại hình

Lữ Nhạc là đạo sĩ tu luyện tại đảo Cửu Long, một vị tiên nhân ẩn dật không tham gia vào cuộc đại chiến Thương Chu từ đầu. Ông tu luyện được hàng nghìn năm và chọn con đường khác hẳn các đạo sĩ thông thường, không trau dồi kiếm pháp hay chiến thuật mà đi sâu vào một môn pháp thuật đặc biệt và đáng sợ bậc nhất Phong Thần Diễn Nghĩa, đó là thuật ôn dịch.

Ngoại hình của Lữ Nhạc không giống bất kỳ tiên nhân nào khác trong truyện. Mặt màu xanh lam, ba mắt thay vì hai, thân mình khoác đại hồng bào đỏ chói. Đây là hình tướng đặc trưng của ôn thần trong văn hóa dân gian Trung Hoa, nơi thần dịch bệnh thường được mô tả với những đặc điểm quái dị khiến người nhìn vừa sợ vừa khiếp. Ba mắt không phải là thiên nhãn nhìn xuyên biến hóa như Dương Tiễn mà là dấu ấn của loại pháp lực vượt ngoài phạm vi bình thường.

Bị kéo vào cuộc chiến vì một lời khích

Lữ Nhạc vốn không định tham chiến. Ông ẩn cư ở đảo Cửu Long, tu luyện trong yên tĩnh và không hề có ý định xuống núi. Nhưng Thân Công Báo, vị đạo sĩ Xiển Giáo phản bội đang đứng sau lưng nhà Thương, đã đích thân tìm đến đảo Cửu Long để mời Lữ Nhạc xuống giúp tướng Trịnh Luân đánh quân Tây Kỳ của Khương Tử Nha.

Chỉ một vài câu khích lệ từ Thân Công Báo đã đủ để Lữ Nhạc phá vỡ nghìn năm ẩn tu. Đây là điểm đáng chú ý nhất trong câu chuyện của ông, một bậc tu hành nghìn năm vẫn còn điểm yếu là bản ngã và lòng tự ái chưa được gột rửa hoàn toàn. Khi có người khen tài đức của mình và nói rằng ông không dám ra mắt thiên hạ, Lữ Nhạc không thể ngồi yên.

Ông xuống núi cùng bốn đệ tử có pháp lực cao cường là Âu Thiên Lân, Châu Tín, Lý Kỳ và Dương Văn Huy.

Pháp thuật ôn dịch và những gì nó làm với Tây Kỳ

Khả năng đặc trưng của Lữ Nhạc là điều không ai trong toàn bộ Phong Thần có thể đối phó bằng vũ lực thông thường. Ông có thể triệu gọi và điều khiển dịch bệnh, phóng thích khí ôn dịch vào một vùng đất khiến con người ngã bệnh hàng loạt mà không có cách chữa trị thông thường nào hiệu quả.

Khi Lữ Nhạc đến Tây Kỳ, dịch bệnh lập tức bùng phát trong thành. Vô số dân chúng lâm bệnh, binh sĩ thương vong rất nhiều, và cả một đạo quân tinh nhuệ của Khương Tử Nha bị suy yếu mà không phải do bất kỳ trận đánh nào. Đây là loại tấn công mà kiếm pháp hay pháp bảo thông thường không thể ngăn chặn. Dương Tiễn, chiến tướng mạnh nhất phía Xiển Giáo, buộc phải bỏ chiến trường đến Hỏa Vân Động để xin thuốc từ Tam Thánh là Phục Hy, Thần Nông và Hoàng Đế mới có thể hóa giải được dịch bệnh và cứu Tây Kỳ.

Lữ Nhạc còn có khả năng biến hóa ba đầu sáu tay, một trong bốn nhân vật trong toàn bộ Phong Thần sở hữu hình thức này cùng với Na Tra, La Tuyên và một số ít người khác.

Trận Ôn Hoàng và thất bại lần đầu

Màn thể hiện đáng sợ nhất của Lữ Nhạc là khi ông lập ra Trận Ôn Hoàng. Đây không phải trận pháp dùng để tiêu diệt trực tiếp mà là trận pháp giam cầm và rút cạn sinh khí của người bị nhốt bên trong. Khương Tử Nha bị bắt nhốt trong trận Ôn Hoàng suốt một trăm ngày liền.

Một trăm ngày không phải là số ít. Trong thời gian đó, toàn bộ cục diện chiến trận phía Tây Kỳ bị đình trệ, tinh thần binh sĩ suy giảm, và không ai có thể làm gì vì không có chủ soái. Khương Tử Nha chỉ thoát được là nhờ bảo bối hộ thân mà Nguyên Thủy Thiên Tôn trao trước, thứ giúp ông hôn mê bất tỉnh nhưng không chết dù ở trong trận cả trăm ngày.

Trận này cuối cùng bị Dương Nhậm phá bằng cặp mắt thần được Thanh Hư Đạo Nhân cấy vào sau khi ông bị Trụ Vương khoét mắt. Dương Nhậm không chiến đấu bằng kiếm hay pháp bảo mà dùng ánh sáng từ đôi mắt thần chiếu thẳng vào trận, hóa giải hoàn toàn. Lữ Nhạc thua trận, ba trong số bốn đệ tử tử trận, chỉ còn lại Dương Văn Huy theo ông chạy thoát.

Lần trở lại và cái chết

Sau thất bại đầu, phần lớn các nhân vật sẽ rút lui hoàn toàn hoặc chấp nhận số mệnh. Lữ Nhạc không như vậy. Thay vì phản tỉnh về những lựa chọn của mình, ông tiếp tục học thêm tà thuật mới và tìm cách quay lại báo thù.

Ông liên kết với đạo hữu Trần Canh, hai người hợp sức thiết lập ôn dịch tại Xuyên Vân quan để giúp quan trấn ải Từ Phương ngăn bước tiến của Tây Kỳ. Lần này Lữ Nhạc lại dùng trận ôn dịch với quy mô lớn hơn, nhưng kết quả cuối cùng vẫn không thay đổi. Dương Nhậm lại xuất hiện phá trận, và lần này lửa từ trận pháp bị phá bung ra phản lại, Lữ Nhạc bị thiêu chết trong chính ngọn lửa của cuộc chiến ông gây ra.

Người đệ tử cuối cùng Dương Văn Huy cũng bị Vi Hộ giết chết trên đường chạy trốn.

Được phong thần, trở thành Ôn Hoàng Hạo Thiên Đại Đế

Cái chết không phải là kết thúc của Lữ Nhạc trong thế giới Phong Thần. Khương Tử Nha phụng mệnh Nguyên Thủy Thiên Tôn thực hiện phong thần và quyết định rằng đạo hạnh nghìn năm của Lữ Nhạc không vì một lần lầm đường mà bị xóa sạch.

Lữ Nhạc được phong làm Ôn Hoàng Hạo Thiên Đại Đế, đứng đầu Đầu Bộ Ôn, cai quản sáu vị chính thần phụ trách nhiệm vụ thi hành khi có mùa dịch. Chức vị này không phải để tiếp tục gieo dịch bệnh mà là để kiểm soát dịch bệnh, thi hành trừng phạt với những kẻ gian ác và bảo vệ những người lương thiện khỏi tai họa.

Đây là một trong những bước ngoặt ý nghĩa nhất trong hệ thống phong thần của bộ truyện. Một người từng sử dụng dịch bệnh làm vũ khí gây hại cho người vô tội cuối cùng trở thành vị thần cai quản chính thứ quyền năng đó, nhưng theo hướng ngược lại hoàn toàn. Trong tín ngưỡng dân gian Trung Hoa, Ôn Thần là những vị thần được thờ cúng để cầu bình an qua mùa dịch, và Lữ Nhạc chính là người đứng đầu hệ thống đó.