
Ariel là tổng lãnh thiên thần không xuất hiện trong Kinh Thánh chính thức mà chủ yếu đến từ các văn bản Do Thái huyền bí, sách ngoại thư và truyền thống thần học Kitô giáo thời Trung Cổ. Tên ngài trong tiếng Hebrew, Ari’el, có hai nghĩa song song: “Sư tử của Thiên Chúa” và “Bàn thờ của Thiên Chúa”. Hình tượng sư tử gắn chặt với ngài từ những ghi chép cổ nhất, và trong một số tranh vẽ ngài được miêu tả với đầu sư tử.
Ariel được xem là thiên thần cai quản thiên nhiên, bao gồm toàn bộ hệ sinh thái mặt đất: động vật, cây cỏ, đất đai, nguồn nước, gió và lửa. Ngài không chỉ bảo vệ mà còn giám sát trật tự vận hành của thế giới tự nhiên, đảm bảo các yếu tố tự nhiên hoạt động đúng với ý muốn của Thiên Chúa. Trong hệ thống phân cấp thiên thần, ngài được xếp vào tầng Virtues, tức các thiên thần cai quản trật tự vật chất của vũ trụ bao gồm mặt trời, mặt trăng, các hành tinh và Trái Đất.
Điều thú vị là Ariel thường làm việc cùng Raphael, đặc biệt trong việc chữa lành cho động vật hoang dã bị thương. Nếu Raphael chuyên về việc chữa lành cho con người thì Ariel mở rộng sự chữa lành đó ra toàn bộ các sinh linh không phải người. Hai thiên thần này trong thần học huyền bí được xem như hai mặt của cùng một sứ mệnh: phục hồi những gì bị tổn thương trong thế giới của Thiên Chúa.
Trong các văn bản Qabalistic Do Thái huyền bí, Ariel còn có một vai trò ít được biết hơn: cai quản cõi địa ngục và trừng phạt những kẻ xâm phạm vào bóng tối. Đây là mặt hoàn toàn đối lập với hình tượng thiên thần thiên nhiên hiền lành mà nhiều người hình dung. Trong bộ Ars Goetia của Đại Bí Thư Solomon, Ariel xuất hiện như một nhân vật có quyền năng kiểm soát gió và biết bí mật của đất đai.
Văn học phương Tây biết đến tên Ariel chủ yếu qua vở kịch The Tempest của Shakespeare. Trong đó Ariel là một linh hồn không khí phục vụ nhà phép thuật Prospero, đi lại tự do trong gió, có thể hóa thành lửa hay sóng biển, và luôn khao khát được tự do. Shakespeare không cố tình viết về thiên thần mà về một tinh linh thiên nhiên, nhưng hình tượng Ariel trong The Tempest và thiên thần Ariel trong thần học huyền bí chia sẻ cùng một bản chất: gắn với tự nhiên, nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, và không hoàn toàn thuộc về thế giới con người.
Trong số các tổng lãnh thiên thần, Ariel có lẽ là người xa cách nhất với những câu chuyện về chiến tranh, phán xét hay sứ điệp thiêng liêng. Ngài không xuất hiện ở những thời khắc lịch sử lớn của nhân loại như Gabriel hay Michael. Ngài ở trong rừng, bên những dòng sông, trên bầu trời buổi sáng, chăm sóc những thứ mà con người thường quên mất là cần được chăm sóc.
























