Susano’o – Thần Bão tố

0
1885

Đứa Con Của Hỗn Loạn

Susanoo ra đời từ lỗ mũi của Izanagi, trong khoảnh khắc vị thần cha gột rửa ô uế của cõi chết trên dòng sông thần thánh. Trong khi Amaterasu sinh ra từ mắt trái mang theo ánh sáng và trật tự, Susanoo đến từ hơi thở hỗn loạn và ngay từ đầu đã mang trong mình sự mâu thuẫn không thể hòa giải. Izanagi trao cho ông quyền cai quản biển cả, vương quốc rộng lớn và đầy quyền lực. Nhưng Susanoo không muốn biển cả.

Ông khóc. Không phải khóc nhẹ nhàng mà là gào thét đến mức núi rừng rung chuyển, sông suối cạn kiệt, và tai họa nổi lên khắp nơi. Lý do ông đưa ra nghe có vẻ ngây thơ đến kỳ lạ: ông muốn được xuống Yomi thăm mẹ Izanami. Izanagi tức giận vì đứa con thần thánh được giao trọng trách lại ngồi khóc như một đứa trẻ, lập tức trục xuất ông khỏi thiên giới.

Trước khi rời đi, Susanoo lên Takamagahara để từ biệt chị gái Amaterasu. Chính chuyến thăm này kéo theo chuỗi sự kiện dẫn đến bóng tối bao phủ cả thế giới, và cuối cùng đưa đến quyết định lưu đày vĩnh viễn dành cho ông. Nhưng câu chuyện thực sự của Susanoo không nằm ở những gì ông phá hoại mà ở những gì ông làm sau khi bị ném xuống mặt đất với hai bàn tay trắng.

Cuộc Chiến Với Yamata-no-Orochi

Susanoo đáp xuống vùng Izumo, một miền đất hoang vắng ven biển ở Nhật Bản. Ông bắt gặp một cặp vợ chồng già đang khóc lóc bên cạnh một cô gái trẻ. Câu chuyện họ kể là nỗi kinh hoàng đã kéo dài suốt tám năm.

Yamata-no-Orochi, con rắn tám đầu tám đuôi khổng lồ, mỗi năm xuất hiện một lần và đòi một người con gái làm vật hiến tế. Cặp vợ chồng già có tám cô con gái và đã mất bảy người. Cô gái đang ngồi khóc trước mặt Susanoo là người cuối cùng còn lại, tên là Kushinadahime.

Susanoo đề nghị giết con rắn với một điều kiện: ông được lấy Kushinadahime làm vợ. Cha mẹ cô đồng ý. Kế hoạch của Susanoo không dựa trên sức mạnh thuần túy mà trên sự thấu hiểu bản năng của đối thủ. Ông yêu cầu gia đình chuẩn bị tám thùng rượu sake nồng nhất có thể ủ được, đặt mỗi thùng trước một cổng trong hàng rào dựng xung quanh khu vực.

Yamata-no-Orochi xuất hiện, tám cái đầu phát hiện ra tám thùng rượu và mỗi đầu lao vào một thùng. Con rắn uống đến say mềm, tám cái đầu cúi gục xuống đất. Susanoo rút kiếm ra và chém. Ông chặt từng cái đầu, từng khúc đuôi, máu chảy đỏ cả một khúc sông.

Khi chém đến khúc đuôi thứ tư, lưỡi kiếm của ông bị mẻ vì chạm phải thứ gì đó cứng hơn thịt rắn. Ông rạch mở phần đuôi đó ra và bên trong có một thanh kiếm tỏa sáng lạ thường. Đó là Kusanagi-no-Tsurugi, thanh kiếm cắt cỏ, một trong ba bảo vật thiêng liêng nhất của Nhật Bản. Susanoo sau đó dâng thanh kiếm này cho Amaterasu như một cử chỉ hòa giải, và từ đó Kusanagi trở thành biểu tượng của hoàng quyền Nhật Bản.

Di Sản Của Kẻ Lưu Đày

Sau khi giết Yamata-no-Orochi, Susanoo sống tại Izumo, lấy Kushinadahime làm vợ và sinh ra nhiều thế hệ thần linh. Ông xây một cung điện tại Suga, và theo Kojiki, đây là lần đầu tiên trong thần thoại Nhật Bản có ghi chép rõ về một vị thần làm thơ. Ông nhìn những đám mây tụ lại trên cung điện mới và ngâm lên bài thơ về tám lớp hàng rào mây để bảo vệ người vợ mới cưới. Đây được xem là bài waka đầu tiên trong lịch sử văn học Nhật Bản.

Cháu nhiều đời của Susanoo là Ōkuninushi, người sau này trở thành thần cai quản Izumo và xây dựng nền tảng cho vùng đất Nhật Bản trước khi Amaterasu cử cháu trai xuống tiếp quản. Dòng dõi của Susanoo vì vậy không biến mất mà hòa vào cấu trúc sâu hơn của thần thoại và tín ngưỡng Nhật Bản.

Đền Yasaka ở Kyoto và đền Izumo Taisha đều thờ phụng Susanoo với tư cách là thần bảo hộ chống dịch bệnh và tai họa. Vào thế kỷ thứ chín, khi dịch bệnh hoành hành tại kinh đô, người Nhật tổ chức lễ Gion để cầu xin Susanoo xua đuổi ôn dịch. Lễ hội Gion tại Kyoto ngày nay, một trong những lễ hội nổi tiếng nhất Nhật Bản tổ chức mỗi tháng Bảy, bắt nguồn trực tiếp từ tín ngưỡng đó.

Susanoo là nhân vật phức tạp nhất trong thần thoại Nhật Bản. Ông bắt đầu như một vị thần hờn dỗi không chịu nhận nhiệm vụ, gây ra đủ thứ tai họa bằng sự vô kỷ luật của mình, bị đuổi khỏi cả thiên đường lẫn sự thương mến của cha. Nhưng chính ông, với không có gì trong tay ngoài trí thông minh và lòng can đảm, đã đối mặt với con quái vật lớn nhất trong thần thoại Nhật Bản và chiến thắng. Thanh kiếm ông tìm thấy trong bụng rắn đến nay vẫn là một trong những vật thiêng liêng nhất của đất nước này.

Đó là quỹ đạo của một kẻ lưu đày biến thành anh hùng, không phải vì được chọn lựa mà vì tình cờ đặt chân đúng nơi, đúng lúc, và đủ liều lĩnh để không bỏ đi.