Ác quỷ BELIAL

0
10420

Belial không bắt đầu là tên của một ác quỷ. Ban đầu nó chỉ là một từ chửi trong tiếng Hebrew, ghép từ hai chữ có nghĩa là “không có giá trị”. Người Do Thái cổ dùng từ này để chỉ những kẻ xấu xa, vô đạo đức, không ra gì. Kinh Thánh Cựu Ước nhắc đến nó hai mươi bảy lần, hầu hết là theo kiểu “những đứa con của Belial” tức là những kẻ hèn hạ vô lại. Không có ác quỷ nào cả, chỉ là cách gọi người xấu.

Vậy thì Belial trở thành ác quỷ từ lúc nào?

Chuyện xảy ra khi người ta tìm thấy các Cuộn Biển Chết, những văn bản cổ được viết vào khoảng thế kỷ thứ ba trước Công nguyên. Trong đó có một cuốn tên là Chiến Tranh Con Cái Ánh Sáng Chống Con Cái Bóng Tối. Cuốn này mô tả một trận chiến lớn vào cuối thời gian, và đứng đầu phe bóng tối là một thực thể tên Belial. Lần đầu tiên Belial được nhắc đến như một nhân vật thật sự, có danh tính, có vai trò, có đội quân.

Sau đó trong Tân Ước, Thánh Phaolô đặt câu hỏi: Đức Kitô và Belial có thể sống chung không? Câu này cho thấy vào thời đó Belial đã được coi là đại diện cho tất cả những gì đứng ngược lại với Thiên Chúa. Không còn là từ chửi nữa, đây là kẻ thù thực sự.

Đến thời Trung Cổ thì mọi thứ bùng nổ. Các học giả và pháp sư viết hàng loạt sách về địa ngục và hệ thống cấp bậc quỷ dữ. Trong đó cuốn nổi tiếng nhất là Ars Goetia, một dạng danh sách bảy mươi hai ác quỷ kèm cách triệu hồi. Belial được xếp hạng Vua, chỉ đứng sau Lucifer. Ngài chỉ huy tám mươi đạo quân quỷ dữ. Thông tin chi tiết như vậy, nhưng không ai kiểm chứng được nên cũng không ai biết từ đâu ra.

Điều buồn cười là Belial không xuất hiện dưới hình dạng đáng sợ. Theo Ars Goetia, khi được triệu hồi ngài hiện ra dưới dạng hai thiên thần đẹp đẽ ngồi trên xe lửa rực sáng. Đẹp, không đáng sợ, và rất thuyết phục. Đó chính là điểm mạnh của ngài. Belial là chúa tể của sự lừa dối nên ngài đến trong hình hài khiến người ta hạ cảnh giác.

John Milton trong tác phẩm Paradise Lost mô tả Belial là thiên thần cuối cùng sa ngã và cũng là kẻ tệ nhất. Không phải vì ngài mạnh hay tham vọng lớn, ngược lại, Milton viết Belial là loại ác thần hèn nhát nhất. Ngài không có lý tưởng gì cả, chỉ muốn tránh đau và tìm khoái lạc. Đó mới là điều đáng sợ thật sự, không phải kẻ ác vì lý do lớn lao mà kẻ ác vì quá lười biếng và ích kỷ để làm điều tốt.

Trong ma quỷ học thực hành của các học giả thời đó, Belial bị coi là quỷ của sự kiêu ngạo. Ngài cám dỗ người ta bằng cách thổi phồng cái tôi, khiến họ nghĩ mình không cần tuân theo ai, không cần Thiên Chúa, không cần luật lệ. Ngài không cần dùng bạo lực, chỉ cần thì thầm vào tai người ta rằng họ xứng đáng được nhiều hơn và không ai có quyền bảo họ phải làm gì.

Đó là lý do cái tên Belial sống dai đến vậy. Không phải vì ngài mạnh nhất hay đáng sợ nhất, mà vì kiểu cám dỗ đó quá quen thuộc với con người.