Truyền thuyết Hậu Nghệ & Hằng Nga

0
2137
Đây là câu chuyện tình bi thảm nhất trong thần thoại Trung Hoa, không phải vì chia cắt bởi kẻ thù hay số phận tàn nhẫn, mà vì một khoảnh khắc hoảng loạn và một viên thuốc nuốt vội trong đêm tối. Và người chịu đựng hậu quả suốt ngàn năm không phải chỉ là Hằng Nga, mà cả Hậu Nghệ, người đứng nhìn vợ bay lên trăng mà không làm được gì.

Mười người con trai của Ngọc Hoàng biến thành mười mặt trời, đáng ra phải thay phiên nhau chiếu sáng nhân gian mỗi ngày một vị. Nhưng một ngày kia cả mười cùng xuất hiện, đất trời như nung chảy, mùa màng cháy sém, sinh linh không thể sống sót. Ngọc Hoàng triệu Hậu Nghệ đến, người đàn ông nổi tiếng nhất thiên hạ với tài bắn cung không ai sánh nổi. Hậu Nghệ giương cung, lần lượt bắn hạ chín mặt trời. Chỉ giữ lại một để thiên hạ còn có ánh sáng. Chín người con của Ngọc Hoàng chết. Ngọc Hoàng phẫn nộ, đày Hậu Nghệ và vợ là Hằng Nga xuống trần gian sống cuộc đời người thường.

Xuống trần, Hậu Nghệ không còn thần thông nhưng vẫn giữ được tài bắn cung. Ông trở thành xạ thủ lừng danh khắp vùng, cưới Hằng Nga và sống những năm tháng bình dị nhưng hạnh phúc. Học trò theo học rất đông, trong đó có Bồng Mông, kẻ mang bộ mặt trung thực mà lòng dạ hiểm ác.

Vì công lao bắn mặt trời cứu nhân gian, Tây Vương Mẫu ban cho Hậu Nghệ một viên linh dược có thể đưa người uống lên thiên đình trở thành bất tử. Nhưng Hậu Nghệ không muốn một mình trở về cõi tiên mà bỏ vợ lại. Ông giấu viên thuốc trong mái nhà, dặn Hằng Nga không được đụng vào, và dự định sau này hai người cùng uống để cùng nhau trở lại thiên đình.

Bồng Mông biết chuyện viên thuốc. Một ngày Hậu Nghệ dẫn đệ tử đi săn, hắn giả bệnh ở lại, rồi cầm kiếm xông vào nhà ép Hằng Nga giao thuốc. Hằng Nga biết mình không địch lại. Trong khoảnh khắc hoảng loạn, nàng đưa ra quyết định duy nhất còn có thể: với tay lấy viên thuốc và nuốt ngay vào bụng trước khi Bồng Mông kịp giật lại. Thuốc tiên chỉ có đủ cho một người. Hằng Nga bắt đầu nhẹ bổng, bay lên khỏi mặt đất.

Hậu Nghệ về đến nhà thì vừa kịp nhìn thấy vợ đang bay về phía mặt trăng. Ông giương cung nhưng thần Gió chặn ông lại. Hằng Nga tiếp tục bay. Khi đến mặt trăng, nàng thở không được vì lạnh, viên thuốc trôi ra ngoài. Từ đó nàng ở lại trong cung Quảng Hàn, lạnh lẽo và cô độc, với chỉ Thỏ Ngọc làm bạn. Thỏ Ngọc suốt đêm giã thuốc bên cối ngọc, cố tìm lại viên linh dược để Hằng Nga có thể trở về, nhưng không bao giờ thành.

Dưới trần, Hậu Nghệ lập bàn hương trên sân nhà mỗi đêm rằm, bày những thứ Hằng Nga yêu thích và nhìn lên trăng. Về sau người ta kể rằng ông xây lâu đài trong mặt trời và đặt tên là Dương, còn Hằng Nga xây lâu đài trong mặt trăng đặt tên là Âm. Mỗi năm một lần vào rằm tháng tám, hai người được gặp nhau. Trăng rằm Trung Thu tròn và sáng nhất trong năm, là đêm đó.

Câu chuyện này không có người xấu hoàn toàn. Hằng Nga không phải kẻ tham lam, bà nuốt thuốc vì không còn lựa chọn nào khác. Hậu Nghệ không phải người bị phụ bạc, ông hiểu điều đó. Họ chỉ là hai người yêu nhau mà bị một khoảnh khắc chia đôi, và từ đó mãi nhìn nhau qua khoảng cách giữa mặt trời và mặt trăng.