
Nếu Billy Butcher là câu trả lời cho câu hỏi điều gì xảy ra khi lòng thù hận không có giới hạn, thì Homelander là câu trả lời cho câu hỏi hoàn toàn khác và đáng sợ hơn: điều gì xảy ra khi người mạnh nhất thế giới lớn lên mà không bao giờ được yêu thương thật sự. Không có nhân vật phản diện nào trong văn hóa đại chúng hiện đại vừa đáng ghét vừa đáng thương đến mức này, và đó chính xác là lý do tại sao Homelander trở thành một trong những phản diện được bàn luận nhiều nhất của thập kỷ vừa rồi.
Nội dung bài viết
Nguồn gốc từ phòng thí nghiệm
Homelander không có tuổi thơ theo nghĩa thông thường vì hắn không được sinh ra theo nghĩa thông thường. Năm 1981, tập đoàn Vought International thực hiện Dự án Odessa, lấy tinh trùng của Soldier Boy, siêu anh hùng đầu tiên và hùng mạnh nhất nước Mỹ, để tạo ra một phôi thai được tiêm Compound V. Một người phụ nữ vô gia cư được trả 2.000 đô để mang thai. Cái gọi là lễ chào đời diễn ra như một vụ thảm sát nhỏ: đứa trẻ dùng tia nhiệt đốt xuyên ra khỏi tử cung người mẹ, giết chết cô ngay lập tức, rồi bay lên không trung với dây rốn vẫn còn đính vào người trong khi tiếp tục giết thêm y tá và bác sĩ trong phòng trước khi bị khống chế.
Từ khoảnh khắc đó, Vought hiểu rằng họ không thể nhốt Homelander bằng vật lý. Đứa trẻ đủ mạnh để phá bất kỳ cái gì nếu muốn. Vì vậy họ chọn một cách khác: nhốt hắn bằng tâm lý.
Tiến sĩ Jonah Vogelbaum và nhóm các nhà tâm lý học giỏi nhất thế giới dành nhiều năm xây dựng một giao thức tâm lý tinh vi để tạo ra nhu cầu không thể cưỡng lại trong lòng Homelander, đó là nhu cầu được yêu thích và được công nhận. Hắn ngồi hàng giờ trước máy chiếu hiển thị hình ảnh cờ Mỹ, Chúa Giêsu và sân bóng chày để được lập trình thành hiện thân của các giá trị Mỹ. Nhưng ngay cả Vogelbaum, người gần nhất với vai trò cha đẻ của Homelander, cũng thừa nhận rằng ông đã buộc phải biến một đứa trẻ có tiềm năng tốt thành thứ “hung hăng, giận dữ và thù hằn sâu xa” vì Vought cần một vũ khí, không phải một người.
Những thí nghiệm thể xác diễn ra song song: nhúng tay vào lò lửa, đun sôi trong nước, bắt đánh nhau với lính vệ sĩ được tiêm Compound V. Tất cả nhằm kiểm tra giới hạn khả năng chịu đựng. Hắn sống sót qua tất cả, và mỗi lần sống sót là một lần bộ não hắn học thêm một bài học: đau khổ là bình thường, và sức mạnh là thứ duy nhất đáng tin cậy.
Quyền năng của một vị thần
Bộ kỹ năng của Homelander về cơ bản là Superman phiên bản không có giới hạn đạo đức. Sức mạnh thể xác của hắn ở tầng cao nhất trong số tất cả siêu anh hùng của Vought. Tốc độ bay tiệm cận với tốc độ âm thanh. Tia nhiệt từ mắt đủ mạnh để xuyên qua bê tông cốt thép hay đốt cháy một người trong chưa đầy một giây. Thị lực siêu nhân cho phép hắn nhìn xuyên qua bất kỳ vật liệu nào. Thính giác siêu cấp có thể nghe thấy tim người đập từ hàng kilomét. Và quan trọng hơn tất cả là khả năng hồi phục gần như tức thì từ bất kỳ vết thương nào.
Trong toàn bộ series, nhân vật duy nhất tương đương hoặc vượt qua hắn là Soldier Boy trong trạng thái tung ra năng lượng phóng xạ tích lũy, và Ryan, con trai của hắn, người thừa hưởng toàn bộ gene mà không chịu bất kỳ tổn thương tâm lý nào từ quá trình nuôi dưỡng của Vought.
Điều thực sự khiến Homelander đáng sợ không phải là sức mạnh mà là sự kết hợp giữa sức mạnh tuyệt đối và sự thiếu vắng hoàn toàn của bất kỳ lực lượng kiểm soát bên ngoài nào. Không có Kryptonite. Không có pháp luật có thể chạm đến hắn. Không có tòa án nào có thể xét xử. Không có tổ chức nào có đủ sức để ngăn cản. Vought tạo ra hắn và Vought hiểu điều đó rõ hơn ai hết.
Bộ mặt hoàn hảo và kẽ nứt bên trong
Công khai, Homelander là biểu tượng quốc gia của Mỹ. Bộ trang phục đỏ trắng xanh kèm cờ Mỹ phất phới sau lưng. Nụ cười toàn hảo. Lời hứa hẹn bảo vệ người dân. Hắn xuất hiện trên mọi mặt báo, mọi màn hình, mọi buổi họp báo với thứ mà người ta gọi là vẻ ngoài anh hùng điển hình nhất.
Bên trong là thứ hoàn toàn khác. Homelander của The Boys là một narcissist bệnh lý với chiều sâu cảm xúc của một đứa trẻ bốn tuổi, nơi tất cả nhu cầu quy về một điểm duy nhất: được yêu thương và được công nhận. Hắn ăn uống bằng sự tôn sùng của đám đông. Khi tiếng vỗ tay vang lên hắn sáng bừng. Khi bị phê phán hay bị phớt lờ, hắn sụp đổ theo những cách không thể đoán trước.
Garth Ennis, tác giả truyện gốc, mô tả Homelander là “một chuỗi ham muốn khó chịu được kiềm chế bởi chính trí thông minh của hắn, vừa đủ để hiểu rằng hắn có thể có mọi thứ miễn là không đẩy quá giới hạn.” Rồi ông thêm một câu đáng nhớ hơn: “Hãy nghĩ về Homelander như người có khả năng tự kiềm chế của một đứa mười bốn tuổi.”
Đây là chẩn đoán chính xác nhất về nhân vật: sức mạnh của thần nhưng tâm lý của thiếu niên chưa trưởng thành, chưa bao giờ học cách chịu đựng sự từ chối hay thất vọng vì không ai dám từ chối hay làm hắn thất vọng.
Mối quan hệ với Madelyn Stillwell và nhu cầu về người mẹ
Một trong những tuyến nhân vật sâu sắc nhất của series là mối quan hệ giữa Homelander và Madelyn Stillwell, Phó Chủ tịch Cấp cao của Vought phụ trách quản lý siêu anh hùng. Stillwell hiểu rõ Homelander hơn bất kỳ ai khác và sử dụng hiểu biết đó một cách lạnh lùng để kiểm soát hắn.
Hắn không tìm kiếm ở Stillwell một người tình hay một đồng nghiệp mà một người mẹ thay thế. Hắn tựa đầu vào lòng bà, để bà vỗ về khi hắn mất kiểm soát cảm xúc, tìm kiếm ở bà sự chấp thuận mà hắn không bao giờ nhận được trong phòng thí nghiệm. Stillwell, với tất cả sự thực dụng của mình, cho hắn thứ đó đủ để giữ hắn trong khuôn khổ có thể quản lý được.
Khi Homelander phát hiện ra Stillwell đã giấu hắn về đứa con trai của hắn, mối tin tưởng đó sụp đổ theo cách không thể hàn gắn. Hắn giết bà. Đây không phải hành động của một kẻ ác đơn thuần mà là hành động của một đứa trẻ bị phản bội bởi người duy nhất hắn tin tưởng. Và đó cũng là khoảnh khắc Homelander mất thêm một lớp kiềm chế không thể lấy lại.
Ryan và khao khát gia đình
Phát hiện ra Ryan, đứa con trai mang DNA của hắn và Becca Butcher, mở ra một chiều kích hoàn toàn mới trong tâm lý Homelander. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời hắn có thứ gì đó hắn tự mình tạo ra, thứ gì đó mang một phần của hắn và không thể bị lấy đi.
Nhưng cách Homelander tiếp cận Ryan cũng phản ánh mọi méo mó trong tâm lý hắn. Hắn muốn Ryan giống mình, không chỉ về ngoại hình mà về thái độ với thế giới. Hắn muốn đứa con trai coi thường con người, xem mình là thứ vượt trên tất cả, thể hiện sức mạnh không chút do dự. Khi Ryan cho thấy sự dịu dàng hay từ chối bạo lực, Homelander cảm thấy bị xúc phạm như thể đứa trẻ đang chê bai chính hắn.
Đây là một trong những bi kịch kép của nhân vật: Homelander không biết cách yêu thương vì hắn chưa bao giờ được yêu thương thật sự. Thứ hắn gọi là tình yêu thực chất là sự chiếm hữu và nhu cầu được nhìn thấy chính mình trong người khác.
Sự leo thang qua các mùa và điểm không thể quay lại
Series theo dõi quỹ đạo suy sụp rất đáng chú ý của Homelander. Ở mùa một, hắn còn duy trì một lớp mỏng kiềm chế. Hắn giết người nhưng chọn thời điểm và địa điểm cẩn thận. Hắn hiểu rằng sự chấp thuận của công chúng là xích xiềng duy nhất có thể giữ hắn, và hắn chưa sẵn sàng phá xích đó.
Mùa ba đẩy nhân vật đến ngưỡng cửa khi hắn đối mặt với Soldier Boy, người cha sinh học của hắn, và nhận ra rằng ngay cả kẻ hắn nghĩ là nguồn gốc sức mạnh của mình cũng có thể bị tổn thương và cũng từng bị bao quanh bởi bạo lực mà không có chọn lựa.
Cuối mùa ba là khoảnh khắc biểu tượng nhất của series cho đến thời điểm đó: Homelander dùng tia nhiệt đốt nổ đầu một người biểu tình ngay trước đám đông đông đảo, giữa ban ngày. Không che giấu, không viện cớ. Và đám đông phía ủng hộ hắn không bỏ chạy mà hò reo. Khoảnh khắc đó không phải về Homelander mà về người xem: khi xã hội đủ phân cực, khi sự sùng bái thần tượng đủ sâu, ngay cả bạo lực công khai cũng có thể được tung hô.
Homelander như một ẩn dụ
Showrunner Eric Kripke từng chia sẻ thẳng thắn rằng ông nhìn nhận Homelander trong series truyền hình như một ẩn dụ cho Donald Trump, không phải về chính sách cụ thể mà về kiểu nhân cách: người nắm quyền lực tuyệt đối nhưng vẫn cần sự chấp thuận không ngừng nghỉ của đám đông, kẻ không chịu đựng được bất kỳ sự phê phán nào và sẵn sàng leo thang đến mức điên rồ khi cảm thấy bị đe dọa.
Nhưng Homelander rộng hơn bất kỳ ẩn dụ chính trị cụ thể nào. Hắn là câu hỏi về những gì xảy ra khi hệ thống tạo ra quyền lực mà không tạo ra trách nhiệm, khi dư luận thay thế cho luật pháp, và khi một cá nhân đủ nổi tiếng để thoát khỏi mọi hậu quả. Đó không phải vấn đề của riêng nước Mỹ hay của một giai đoạn chính trị cụ thể mà là câu hỏi về bản chất con người khi bỏ đi mọi ràng buộc.
Antony Starr đã nhận được vô số lời khen ngợi cho màn thể hiện nhân vật, và lý do chính không phải vì hắn đóng một kẻ phản diện tàn bạo mà vì hắn đóng một kẻ tàn bạo vẫn có thể khiến người xem cảm thấy tội lỗi khi thỉnh thoảng thông cảm.




















