Nhị Lang Thần Dương Tiễn là ai? Vị chiến thần kiêu ngạo nhất thiên giới

0
3739

Trong toàn bộ hệ thống thần linh của thần thoại Trung Hoa, hiếm có nhân vật nào vừa sở hữu quyền năng đứng hàng đầu thiên giới lại vừa thể hiện một thái độ ngang tàng, không coi thiên đình ra gì như Dương Tiễn. Ông không cần Ngọc Hoàng ban thưởng, không cần ngồi chầu triều đình, và khi thiên giới cần đến thì phải nhờ vả chứ không phải ra lệnh. Đây là điều gần như không tưởng trong một hệ thống cai trị mà sự phục tùng là nền tảng, và chính sự kiêu hãnh đó lại làm cho Dương Tiễn trở thành một trong những nhân vật hấp dẫn nhất của văn học cổ điển Trung Hoa.

Thân thế nửa thần nửa người và bi kịch của người mẹ

Dương Tiễn là con trai thứ hai của Dương Thiên Hựu, một người phàm trần, và Dao Cơ tiên tử, em gái ruột của Ngọc Hoàng. Mối tình giữa tiên nữ và phàm nhân là điều thiên đình không thể chấp nhận. Khi chuyện vỡ lở, Ngọc Hoàng nổi giận đem giam cầm Dao Cơ dưới núi Đào Sơn, phong ấn vĩnh viễn làm hình phạt cho tội dám trái lệnh thiên đình mà theo người phàm.

Dương Tiễn lớn lên với gánh nặng đó. Ông bái Ngọc Đỉnh Chân Nhân làm sư phụ, học đạo pháp, tích lũy thần thông, kết nghĩa huynh đệ với Mai Sơn lục quái, rồi đến ngày đủ sức mạnh thì dùng chính cây Tam Tiêm Đao bổ đôi núi Đào Sơn cứu mẹ thoát khỏi ngục đá. Hành động đó vừa là biểu hiện của lòng hiếu thảo thuần túy, vừa là lời tuyên ngôn ngầm gửi đến Ngọc Hoàng: ta không cần sự cho phép của ông để làm điều đúng.

Ngọc Hoàng sau đó phong Dương Tiễn làm Hiển Thánh Nhị Lang Chân Quân, cai quản đền thờ tại Quán Giang Khẩu. Nhưng ngay cả tước phong này cũng không khiến Dương Tiễn thực sự thần phục. Ông vẫn ở Quán Khẩu, không về chầu thiên đình, và khi Ngọc Hoàng cần đến ông thì phải nhờ Quan Âm tiến cử, không phải ra chiếu chỉ triệu hồi.

Kho vũ khí và thần thông

Dương Tiễn được trang bị một bộ vũ khí và năng lực mà khi xét tổng thể thì gần như không có điểm yếu nào. Pháp khí chính là cây Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao, vũ khí ba mũi hai lưỡi nặng ngàn cân được tương truyền do Giao Long ba đầu hóa thành, tức là thứ đã từng bóp nát trái tim của chính mẹ ông trước khi bị ông tiêu diệt. Cây đao mang một ý nghĩa tâm lý rất nặng nề, vừa là báo thù vừa là kỷ niệm đau.

Ngoài pháp khí, Dương Tiễn sở hữu 72 phép Thất Thập Nhị Huyền Công, bộ biến hóa tương đương với 72 phép của Tôn Ngộ Không. Nhưng điểm khiến Dương Tiễn vượt trội là con mắt thứ ba nằm giữa trán, gọi là Âm Dương Nhãn hay Thiên Nhãn. Con mắt này có thể nhìn thấu mọi phép biến hóa, phân biệt chân thân bất kể kẻ kia hóa thành hình dạng gì. Đây chính là vũ khí quyết định trong trận chiến với Tôn Ngộ Không, khi mà tất cả 72 phép biến hóa của Đại Thánh đều bị Dương Tiễn nhìn thấu ngay lập tức.

Đi kèm với ông còn có Hạo Thiên Khuyển, con linh khuyển từng là chó kéo xe của Viêm Đế, được mô tả màu đen tuyền với thần lực có thể cắn thấu thân xác bất kể cấp độ tu vi của đối phương. Chính Hạo Thiên Khuyển là kẻ cắn chân Tôn Ngộ Không vào khoảnh khắc quyết định, tạo ra kẽ hở để Dương Tiễn giáp lại bắt sống.

Trong Phong Thần Diễn Nghĩa: Mưu lược hơn sức mạnh

Trong Phong Thần Diễn Nghĩa, Dương Tiễn xuất hiện với vai trò tướng tài dưới trướng Khương Tử Nha, và điều nổi bật ở ông trong tác phẩm này không hẳn là võ lực mà là trí tuệ chiến thuật. Công lao lớn nhất của Dương Tiễn là dùng kế bắt Ma Gia Tứ Tướng, bốn vị thần tướng có bảo bối đặc biệt mà quân Tây Kỳ gần như không có cách nào đối phó bằng lực trực tiếp.

Ông còn dùng Bát Trận Đồ tiêu diệt Viên Hồng, đại yêu quái hình con vượn có phép biến hóa tinh vi, và trực tiếp tham chiến trong hai trận đại chiến khốc liệt nhất của toàn bộ tác phẩm là Tru Tiên và Vạn Tiên. Trong Tru Tiên, liên quân Phật Đạo chống lại bẫy trận của Thông Thiên Giáo Chủ, Dương Tiễn là một trong số ít tướng lĩnh còn đứng vững đến cuối.

Sau lễ phong thần, ông không ở lại triều đình nhà Chu, không nhận bổng lộc quan tước mà xin phép quay về núi tiếp tục tu hành. Cái từ chối quyền lực đó là nét tính cách nhất quán xuyên suốt của Dương Tiễn qua cả hai tác phẩm.

Trận đại chiến với Tôn Ngộ Không và câu hỏi ai mạnh hơn

Đây là trận đấu được bàn cãi nhiều nhất trong giới độc giả Tây Du Ký. Khi Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung, mười vạn thiên binh không làm gì được, Tứ Đại Thiên Vương thảm bại, thậm chí Lý Thiên Vương và Na Tra cũng không cản nổi. Ngọc Hoàng phải nhờ Quan Âm tiến cử Dương Tiễn vì không còn ai khác.

Cuộc đối đầu giữa hai bên là màn biến hóa kỳ thú nhất tác phẩm. Tôn Ngộ Không hóa thành con cá thì Dương Tiễn hóa thành cò. Tôn Ngộ Không hóa thành con rắn nước thì Dương Tiễn hóa thành hạc. Cứ thế hai bên rượt đuổi và phản công nhau không ngừng. Tôn Ngộ Không hóa thành miếu thờ, định dùng miệng miếu làm răng, dùng cửa sổ làm mắt, nhưng vì không biết cách giấu cái đuôi nên phải làm thành cột cờ phía sau, và chính chi tiết cột cờ bất thường đó bị Dương Tiễn nhận ra ngay.

Kết cục trận đánh không phải là Dương Tiễn đánh bại Tôn Ngộ Không bằng sức mà là nhờ hai yếu tố bên ngoài: vòng Kim Cương của Thái Thượng Lão Quân ném xuống làm Tôn Ngộ Không choáng, và Hạo Thiên Khuyển nhân lúc đó cắn chân. Nghĩa là nếu một đối một thuần túy, kết quả trận đánh thực sự vẫn là ẩn số.

Điều thú vị là sau này trong hành trình thỉnh kinh, khi Tôn Ngộ Không cần giúp đỡ, chính Dương Tiễn là người đến hỗ trợ tiêu diệt Cửu Đầu Trùng mà Ngộ Không không tự xử lý được một mình. Quan hệ giữa hai người không phải bạn bè thân thiết mà là sự tôn trọng lẫn nhau giữa hai kẻ ngang tài, cái kiểu quan hệ chỉ có giữa những người đã từng đứng ngang cơ nhau trên chiến trường.

Dương Tiễn trong Phong Thần và Nhị Lang Thần trong Tây Du Ký: Cùng người hay khác người

Đây là câu hỏi mà nhiều độc giả đặt ra và câu trả lời phức tạp hơn vẻ bề ngoài. Về mặt kỹ thuật, hai tác phẩm được viết trong cùng thời nhà Minh từ nền tảng truyền thuyết dân gian chung, và cả hai nhân vật đều mang họ Dương, đều có con chó đặc biệt, đều sử dụng Tam Tiêm Đao. Nhưng về mặt chi tiết, Dương Tiễn trong Phong Thần Diễn Nghĩa không có con mắt thứ ba, không phải cháu Ngọc Hoàng và không mang danh hiệu Nhị Lang. Nhị Lang Thần trong Tây Du Ký thì có đầy đủ các đặc điểm đó.

Khả năng cao nhất là hai tác giả đều dùng cùng một nguyên mẫu từ tín ngưỡng dân gian là Nhị Lang Thần Quán Khẩu, nhưng xây dựng nhân vật theo hướng khác nhau phục vụ cho câu chuyện của mình. Dương Tiễn trong Phong Thần thiên về chiến tướng mưu lược, còn Nhị Lang Thần trong Tây Du thiên về chiến thần pháp thuật đỉnh cao. Cùng một hạt nhân, hai lần khai thác khác nhau.