TỔNG QUÁT VỀ HỌ NHÀ RỒNG TRONG THẦN THOẠI THẾ GIỚI

0
2212

Không có sinh vật nào trong lịch sử nhân loại xuất hiện rộng rãi và nhất quán như rồng. Từ đồng bằng Lưỡng Hà đến rừng sâu Bắc Âu, từ cung điện Bắc Kinh đến đền thờ Aztec, từ truyện cổ tích Slavic đến thần thoại Ấn Độ, con người ở mọi góc trái đất đều độc lập tưởng tượng ra một sinh vật to lớn, có vảy, gắn với quyền lực tối thượng. Điều đó không phải trùng hợp. Đó là thứ gì đó rất sâu trong bản năng con người.

Rồng Phương Đông

Rồng phương Đông là nhánh thần thoại đồng nhất và nhất quán nhất. Từ Long của Trung Hoa, Ryū của Nhật Bản, Ryu của Hàn Quốc đến Rồng của Việt Nam, tất cả đều chia sẻ bộ gene thần thoại chung: thân dài như rắn, không cánh nhưng vẫn bay được, gắn với nước và bầu trời, và quan trọng nhất, không phải kẻ thù mà là bậc thần linh đáng kính.

Long của Trung Hoa là trung tâm của cả hệ thống. Thân ghép từ chín loài: đầu lạc đà, sừng hươu, tai bò, mắt thỏ, cổ rắn, bụng trai, vảy cá chép, móng chim ưng và lòng bàn chân hổ. Đây không phải ngẫu nhiên mà là triết học: Long đại diện cho toàn bộ thiên nhiên, là tổng hợp của mọi sức mạnh trong vũ trụ. Long cai quản mưa, điều tiết lũ lụt, và từ thời Hán trở thành biểu tượng độc quyền của hoàng đế. Cổng thành, áo bào, chiếu chỉ, tất cả đều có rồng. Long không phải con vật, Long là ngôn ngữ của quyền lực.

Naga của Ấn Độ là nhánh quan trọng thường bị bỏ qua khi nói về rồng phương Đông. Mình người đuôi rắn hoặc toàn thân rắn khổng lồ nhiều đầu, Naga ngự dưới đất và dưới nước, canh giữ kho báu và nguồn nước. Trong Hindu giáo và Phật giáo, Naga vừa là vị thần đáng kính vừa là thế lực nguy hiểm, tùy vào mối quan hệ của chúng với thần linh cấp trên. Khi Phật giáo lan sang Đông Nam Á, Naga theo đó và hòa trộn với hình tượng rồng bản địa của từng vùng, tạo ra những biến thể độc đáo từ Thái Lan đến Cambodia đến Java.

Ryū Nhật Bản gần với Long Trung Hoa nhất về hình dạng nhưng mang tính cách Nhật rõ ràng hơn: ít xuất hiện, ít can thiệp vào việc con người, thường ngự yên trong những nơi thiêng liêng như hồ sâu và thác nước. Imoogi Hàn Quốc như đã kể, là rồng chưa hoàn chỉnh, đang trong quá trình trở thành, mang trong mình câu hỏi triết học về sự kiên nhẫn và biến đổi.

Rồng Phương Tây

Nếu rồng phương Đông là biểu tượng của trật tự và phúc lành, rồng phương Tây đi theo hướng ngược lại hoàn toàn. Nhưng không phải lúc nào cũng vậy.

Drakōn Hy Lạp cổ đại, từ đó sinh ra từ “dragon” trong tiếng Anh, ban đầu chỉ đơn giản là rắn lớn với năng lực thần kỳ. Ladon canh giữ vườn táo vàng của các Hesperide. Python giữ đền thờ Delphi trước khi Apollo chiếm lấy. Hydra có chín đầu tái sinh khi bị chặt. Những con rắn thần Hy Lạp này không hẳn là ác mà là thế lực nguyên thủy, đứng giữa con người và những thứ quý giá nhất. Chúng phải bị đánh bại không vì chúng xấu xa mà vì anh hùng cần phải vượt qua.

Kitô giáo thay đổi tất cả. Hình ảnh con rắn trong vườn Eden biến rồng thành biểu tượng của Satan và mọi tội lỗi trong thần học trung đại châu Âu. Từ thế kỷ thứ năm trở đi, các thánh nhân được miêu tả là chiến thắng rồng như một ẩn dụ cho việc chiến thắng tà ác. Thánh George giết rồng. Thánh Patrick đuổi rắn khỏi Ireland. Rồng trở thành kẻ thù tuyệt đối, không có nuance.

Rồng Norse là nhánh phương Tây giữ được sự phức tạp hơn. Fáfnir ban đầu là người, tham lam đến mức hóa thành rồng ngồi trên đống vàng. Jörmungandr là con rắn khổng lồ quấn quanh toàn bộ Trái Đất, kẻ địch vĩnh cửu của Thor, và trong Ragnarök cả hai sẽ cùng nhau chết. Nidhogg nằm dưới gốc cây Yggdrasil gặm nhấm rễ cây vũ trụ, không đủ mạnh để phá hủy nhưng đủ kiên nhẫn để bào mòn mãi mãi.

Rồng Lưỡng Hà và Trung Đông

Nhánh cổ nhất của họ nhà rồng nằm ở Lưỡng Hà. Tiamat của người Babylon là con rắn biển nguyên thủy, thực thể của hỗn mang trước khi vũ trụ có hình dạng. Khi thần Marduk giết Tiamat, ngài dùng thân xác nó tạo ra trời và đất. Đây là mẫu thần thoại nền tảng mà nhiều nền văn minh sau đó kế thừa: vũ trụ được tạo ra từ xác của con rắn khổng lồ. Mushushu là rồng của người Babylon, mình vảy, đầu rắn, chân sư tử, sừng thẳng đứng, thường được vẽ trên cổng thành Ishtar. Đây là thần thú hoàng gia, không phải kẻ thù mà là người gác cổng của văn minh.

Rồng Châu Mỹ và Châu Phi

Quetzalcoatl của người Aztec là rắn có lông vũ, thần của gió và sự học hỏi, vừa là kẻ tạo ra con người vừa là người dạy họ nghề thủ công và lịch pháp. Hình dạng của Quetzalcoatl không giống rồng phương Tây hay rồng phương Đông nhưng đủ tiêu chí của một sinh vật rồng: thân rắn, kích thước khổng lồ, năng lực thần linh, gắn với sức mạnh vũ trụ.

Ở châu Phi, Rainbow Serpent hay rắn cầu vồng xuất hiện trong nhiều nền văn hóa từ Tây Phi đến nam Sahara. Con rắn khổng lồ ngủ dưới ao hồ, khi thức giấc tạo ra cầu vồng và mưa. Không ai gọi nó là rồng nhưng chức năng thần thoại của nó hoàn toàn giống: sinh vật to lớn nguyên thủy nắm giữ nguồn nước và sự sống.

Tất Cả Chúng Đều Là Rồng

Nhìn qua toàn bộ các nhánh, họ nhà rồng chia sẻ một số đặc điểm cốt lõi dù hình dạng có khác nhau đến đâu. Tất cả đều liên quan đến nước hoặc lửa, hai thế lực tự nhiên mà con người sợ nhất và cần nhất. Tất cả đều có kích thước siêu nhân và tuổi thọ vô tận. Tất cả đều đứng ở ranh giới giữa con người và điều gì đó lớn hơn con người, hoặc như kẻ thù cần vượt qua, hoặc như bậc thần linh cần tôn kính.

Điều kỳ lạ nhất không phải là rồng tồn tại ở mọi nền văn hóa, mà là câu hỏi tại sao. Một giả thuyết cho rằng xương khủng long được tìm thấy rải rác khắp nơi và người xưa không hiểu chúng là gì nên xây dựng thần thoại xung quanh. Một giả thuyết khác cho rằng con người, với bản năng sợ rắn được lập trình sẵn trong não bộ từ thời tổ tiên linh trưởng, tự nhiên nhân to nỗi sợ đó thành một sinh vật vũ trụ. Cũng có thể đơn giản hơn: trong một thế giới mà thiên nhiên luôn lớn hơn và mạnh hơn con người, loài người cần một hình ảnh để đặt tên cho sự to lớn đó. Và hình ảnh đó, dù ở Trung Hoa hay Hy Lạp hay Mexico, đều có vảy và sống lâu hơn mọi thứ khác.