Aphrodite: Nữ Thần Tình Yêu và Sắc Đẹp

0
2245

Hai Nguồn Gốc Khác Nhau

Aphrodite là trường hợp hiếm hoi trong thần thoại Hy Lạp có hai câu chuyện nguồn gốc hoàn toàn mâu thuẫn nhau, và cả hai đều được các tác giả cổ đại chấp nhận song song.

Phiên bản đầu tiên và cổ xưa hơn đến từ Hesiod. Khi Cronus chặt đứt bộ phận sinh dục của Uranus và ném xuống biển, máu và thịt hòa vào sóng biển, tạo ra bọt trắng xóa. Từ đám bọt đó, Aphrodite bước ra, đã trưởng thành và đã hoàn hảo, đứng trên một chiếc vỏ sò trôi dạt từ đảo Kythera đến đảo Cyprus. Tên bà trong tiếng Hy Lạp liên quan đến từ aphros, nghĩa là bọt biển. Phiên bản này biến bà thành thực thể cổ xưa hơn cả thế hệ Olympus, sinh ra từ bạo lực nguyên thủy của vũ trụ.

Phiên bản thứ hai đến từ Homer, đơn giản hơn nhiều: bà là con gái của Zeus và Dione, một Titaness ít được nhắc đến. Trong Iliad, khi Aphrodite bị Diomedes làm bị thương trong chiến trận và chạy về Olympus khóc lóc, chính Dione là người an ủi và băng bó vết thương cho bà.

Hai nguồn gốc tạo ra hai tính cách: Aphrodite của biển cả mang sức mạnh nguyên thủy không thể kiểm soát, trong khi Aphrodite con gái của Zeus mang tính người hơn, có thể bị tổn thương, có thể sợ hãi và chạy trốn khi đau.

Cuộc Hôn Nhân Với Hephaestus và Tình Nhân Ares

Zeus gả Aphrodite cho Hephaestus, thần thợ rèn xấu xí và khập khiễng, theo một số văn bản là để ngăn các thần linh tranh giành bà và gây ra hỗn loạn. Đây là cuộc hôn nhân bất hạnh ngay từ đầu, không phải vì Hephaestus đối xử tệ với vợ mà vì bản chất của hai người không có điểm chung nào.

Aphrodite quay sang Ares, thần chiến tranh. Mối quan hệ này kéo dài và không được giấu giếm trong thần thoại. Từ Ares, bà sinh ra Eros, thần tình yêu, Anteros, Harmonia, và hai vị thần đi theo chiến tranh là Phobos và Deimos, tức Sợ Hãi và Kinh Hoàng.

Helios nhìn thấy họ và mách Hephaestus. Hephaestus giả vờ đi khỏi nhà rồi bí mật giăng một tấm lưới vô hình bằng kim loại quanh giường. Khi Aphrodite và Ares nằm xuống, tấm lưới sập lại và giữ chặt cả hai. Hephaestus gọi tất cả các thần Olympus đến chứng kiến. Các thần nam đến xem, các nữ thần vì xấu hổ hộ mà ở nhà. Poseidon cuối cùng thuyết phục Hephaestus thả họ ra, hứa sẽ đảm bảo Ares bồi thường.

Sự kiện đó không làm Aphrodite thay đổi. Bà tiếp tục là chính mình, không hối hận và không bị khuất phục bởi sự xấu hổ mà Hephaestus cố tạo ra.

Quyền Năng và Giới Hạn

Aphrodite sở hữu chiếc đai thần Cestus, một dải vải thêu chứa đựng toàn bộ sức mạnh của tình yêu và ham muốn. Bất kỳ ai nhìn vào người đang đeo chiếc đai đó đều lập tức bị cuốn hút không thể cưỡng lại. Hera từng mượn chiếc đai này để quyến rũ Zeus và giữ ông bận rộn trong khi can thiệp vào trận chiến thành Troy.

Bà cũng là người duy nhất trong số các thần Olympus có quyền năng ảnh hưởng đến gần như tất cả các thần khác. Zeus có thể tránh né tác động của tình yêu bằng ý chí, nhưng ông thường không muốn. Artemis, Athena và Hestia là ba nữ thần duy nhất hoàn toàn miễn nhiễm với quyền năng của Aphrodite, đó là lý do cả ba đều chọn cuộc sống trinh trắng.

Bà có xu hướng trừng phạt nặng nề những ai coi thường tình yêu hoặc xúc phạm đến bà. Hippolytus tôn thờ Artemis và khinh thường Aphrodite, bà sắp đặt để dì ghẻ Phaedra phải lòng ông, kết quả là cái chết của cả hai. Người xứ Lemnos bỏ bê nghi lễ thờ cúng bà, bà khiến họ tỏa ra mùi hôi đến mức chồng ai cũng bỏ vợ. Myrrha bị mẹ so sánh đẹp hơn Aphrodite, bà trừng phạt bằng cách khiến cô gái phải lòng chính cha mình, mối quan hệ dẫn đến sự ra đời của Adonis.

Phán Xét của Paris và Chiến Tranh Thành Troy

Trong đám cưới của Peleus và Thetis, Eris ném quả táo vàng ghi chữ dành cho người đẹp nhất. Ba nữ thần cùng nhận mình xứng đáng: Hera, Athena và Aphrodite. Zeus từ chối phán xử và giao quyết định cho Paris, hoàng tử thành Troy đang chăn cừu trên núi Ida.

Mỗi nữ thần đưa ra lời hứa. Hera hứa quyền lực và vương quốc. Athena hứa trí tuệ và tài năng chiến đấu. Aphrodite hứa người phụ nữ đẹp nhất thế giới làm vợ.

Paris chọn Aphrodite và quả táo về tay bà. Người phụ nữ đẹp nhất thế giới là Helen, vợ của vua Menelaus xứ Sparta. Aphrodite giúp Paris đến Sparta, và với sự hỗ trợ của bà, Helen rời bỏ chồng theo Paris về Troy. Cuộc chiến mười năm bắt đầu từ đó, với hàng chục nghìn người chết ở cả hai phía, thành Troy bị san phẳng, và toàn bộ thế hệ anh hùng Hy Lạp bị tiêu hao.

Aphrodite không hứa Helen mà không biết hậu quả. Bà biết và vẫn hứa vì đó là thứ Paris muốn, và quyền năng của bà là làm cho người ta có được điều họ ham muốn, bất kể giá phải trả là gì.

Đó là điều làm cho Aphrodite nguy hiểm hơn bất kỳ vị thần chiến tranh hay hủy diệt nào. Ares mang bạo lực đến công khai và người ta có thể chọn tránh xa. Aphrodite mang đến thứ người ta chủ động chạy đến, và chỉ nhận ra giá của nó khi đã quá muộn để quay đầu.