Calypso: Nữ Thần Giữ Chân Odysseus Bảy Năm

0
2227

Hòn Đảo Cuối Thế Giới

Calypso sống một mình trên đảo Ogygia, một hòn đảo mà Homer trong Odyssey mô tả nằm ở rốn biển, tức là trung tâm của đại dương, xa cách với mọi vùng đất có người ở. Xung quanh hang động của bà là rừng cây anh đào, dương liễu và bách hương tỏa hương thơm ngát. Nho leo trùm kín vòm hang, suối trong chảy quanh, chim chóc làm tổ khắp nơi. Đây là thiên đường theo nghĩa đen, một nơi hoàn hảo đến mức không có gì để mong muốn thêm.

Calypso là con gái của Titan Atlas, người chịu trách nhiệm gánh bầu trời trên vai, hoặc theo một số dị bản là con của Oceanus. Bà thuộc thế hệ thần linh cổ xưa, không phải Olympus, và sự cô lập của bà trên Ogygia có thể là hệ quả của việc cha bà đứng về phía thua cuộc trong cuộc chiến Titan.

Tên Calypso trong tiếng Hy Lạp có nghĩa là che giấu, ẩn giấu. Đây không phải sự trùng hợp. Hòn đảo của bà giấu đi những gì đặt chân lên đó, khuất khỏi tầm mắt của thế giới, khuất khỏi số phận và thời gian. Khi Odysseus trôi dạt đến Ogygia sau khi bè gỗ của ông bị Poseidon đánh tan, ông đã biến mất khỏi thế giới của người sống theo đúng nghĩa đó.

Bảy Năm và Lời Đề Nghị Bất Tử

Calypso cứu Odysseus và giữ ông lại trên đảo bảy năm. Bà trao cho ông mọi thứ một con người có thể mong muốn: thức ăn, rượu, sự an toàn, và bản thân bà là người bạn đồng hành. Bà đề nghị thứ không một con người thường nào có thể từ chối: sự bất tử. Nếu Odysseus ở lại với bà, ông sẽ không bao giờ già đi, không bao giờ chết, sống mãi trên hòn đảo thiên đường này bên cạnh một vị nữ thần.

Odysseus từ chối.

Homer mô tả rằng mỗi đêm Odysseus ngủ trong hang động của Calypso vì bà muốn vậy, nhưng mỗi ngày ông ngồi một mình trên bờ đá nhìn ra biển và khóc. Ông nhớ Ithaca, nhớ Penelope, nhớ đứa con trai Telemachus mà ông rời đi khi còn là một đứa bé. Không có hòn đảo nào đẹp đến mức đủ để thay thế những thứ đó.

Điều đáng chú ý là Homer không miêu tả Calypso như một kẻ giam cầm độc ác. Bà không tra tấn, không đe dọa, không dùng phép thuật kiểm soát tâm trí Odysseus. Bà đơn giản là không để ông đi, và trong bảy năm đó, sự hiện diện của bà là thứ duy nhất giữ ông lại vì không có thuyền, không có hướng đi, không có cách nào rời khỏi Ogygia nếu không có sự giúp đỡ của bà.

Lệnh Của Zeus và Sự Ra Đi

Câu chuyện bắt đầu chuyển động khi Athena, người bảo trợ của Odysseus, thỉnh cầu Zeus can thiệp. Zeus sai Hermes, thần đưa tin, bay xuống Ogygia truyền đạt lệnh: Calypso phải thả Odysseus ra.

Cuộc đối thoại giữa Hermes và Calypso là một trong những đoạn văn đáng đọc nhất trong Odyssey. Calypso không phủ nhận, không cãi lại, nhưng bà nói thẳng vào sự bất công mà bà nhìn thấy. Bà chỉ ra rằng khi các nữ thần yêu người phàm, các thần nam luôn tìm cách phá vỡ mối quan hệ đó, trong khi khi các thần nam yêu người phàm nữ thì không ai can thiệp. Đây không phải lời biện hộ để từ chối lệnh của Zeus mà là lời tuyên bố về sự bất bình đẳng trong cách quyền lực vận hành trên Olympus.

Sau đó bà chấp nhận và đến gặp Odysseus.

Calypso nói với ông rằng bà sẽ giúp ông ra đi. Odysseus nghi ngờ vì bà từng hứa cho ông về nhà nhưng chưa bao giờ thực hiện. Bà thề bằng Styx, lời thề mà ngay cả thần linh không thể phá vỡ, rằng bà không có ý định hại ông. Rồi bà thêm một câu mà ông không mong đợi: nếu ông biết tất cả những khổ nạn đang chờ ông trên đường về Ithaca, ông sẽ ở lại với bà và nhận lấy sự bất tử thay vì chọn con đường đó.

Odysseus vẫn chọn ra đi.

Nhân Vật Bị Thần Thoại Bỏ Lại

Calypso giúp Odysseus đốn cây, đóng bè, trang bị lương thực và chỉ hướng gió. Khi bè rời bến, Homer không ghi lại bà nói gì hay làm gì. Bà đơn giản biến mất khỏi Odyssey và không bao giờ xuất hiện trở lại.

Đây là kết thúc của một nhân vật đã dành bảy năm của mình cho một người đàn ông rồi đứng nhìn ông ra đi vì lệnh từ bên trên. Không có cảnh bà quay trở lại cuộc sống bình thường, không có hậu văn, không có câu chuyện về những gì xảy ra với Ogygia sau đó. Hòn đảo che giấu mọi thứ, và cuối cùng nó cũng che giấu luôn số phận của chính bà.

Sự vắng mặt đó làm cho Calypso trở thành một trong những nhân vật gây nhiều cảm xúc nhất trong sử thi Hy Lạp, không phải vì những gì Homer kể về bà mà vì những gì ông không kể. Bà yêu Odysseus theo cách mà thần thoại không cấp cho bà ngôn ngữ để diễn đạt đầy đủ, và bà mất ông theo cách mà thần thoại không dành cho bà không gian để phản ứng.

Trong văn học hiện đại, Calypso được đọc lại nhiều lần như một nhân vật bi kịch hơn là phản diện. Margaret Atwood, Madeline Miller và nhiều tác giả khác đã viết lại góc nhìn của bà, lấp đầy khoảng trống mà Homer để lại. Tất cả đều bắt đầu từ cùng một câu hỏi: bà cảm thấy gì khi đứng nhìn chiếc bè của Odysseus khuất dần sau đường chân trời, trên hòn đảo đẹp nhất thế giới, một mình?