
Trong tâm linh của người Trung Hoa, con đường từ cõi sống sang cõi chết không phải là một bước nhảy mà là một hành trình có trạm dừng, có cảnh quan, có những lựa chọn không thể đảo ngược. Và điểm cuối cùng trước khi một linh hồn chính thức rời bỏ kiếp người là cây cầu Nại Hà.
Tên gọi Nại Hà trong tiếng Hán có nghĩa là “làm sao đây”, câu hỏi mà các linh hồn thốt lên khi đứng trước cây cầu trơn trượt bắc qua dòng sông tối tăm bên dưới và không biết làm thế nào để vượt qua mà không rơi xuống.
Theo truyền thuyết, hành trình của một linh hồn sau khi chết bắt đầu bằng việc đi qua Quỷ Môn Quan, rồi tiếp tục trên đường Hoàng Tuyền. Hai bên con đường dài đằng đẵng này chỉ có một loài hoa duy nhất: hoa Bỉ Ngạn màu đỏ như máu, nở rực hai bên lối đi như tấm thảm lửa dẫn vào cõi u minh. Hoa Bỉ Ngạn không bao giờ nở cùng lúc với lá, hoa tàn thì lá mới mọc, lá rụng thì hoa lại về. Đó là loài hoa của sự chia lìa vĩnh viễn.
Cuối con đường là cầu Nại Hà, nằm tại điện thứ mười trong hệ thống Thập Điện Diêm Vương. Cầu xây hình vòm, ván lót gập ghềnh trơn trượt, bắc qua sông Vong Xuyên. Dưới lòng sông là những sinh vật không có tên gọi nào đủ đáng sợ: rắn đen dài trăm thước, cua khổng lồ càng sắc như dao, cá yêu mình thép khuấy nước không ngừng, hai bên chân cầu là đàn chó địa ngục mắt đỏ rực sẵn sàng xé xác. Nếu linh hồn nào bị rơi xuống, chúng sẽ bị nghiền nát rồi trôi dạt về đầu cầu, phải bắt đầu đi lại từ đầu, cứ như vậy mãi cho đến khi vượt qua được.
Cầu Nại Hà không phải một cây cầu duy nhất mà có sáu loại, làm từ vàng, bạc, ngọc, đá, gạch và gỗ, tương ứng với sáu nẻo luân hồi. Loại cầu nào một linh hồn bước lên phụ thuộc vào nghiệp quả đã tích lũy trong kiếp sống vừa qua.
Bên kia cầu là tảng đá Tam Sinh Thạch, trên đó khắc ghi toàn bộ ba đời tiền kiếp của mỗi người. Đây là lần cuối cùng một linh hồn được biết mình đã sống như thế nào, đã làm gì, đã nợ ai và ai nợ mình. Sau khi đọc xong, không được lưu luyến. Phía trước là Vọng Hương Đài, nơi linh hồn có thể đứng nhìn về dương gian lần cuối, nhìn những người thân đang khóc thương mình mà không thể làm gì.
Rồi đến Mạnh Bà. Bà lão ngồi ở đình Vọng Hương với nồi canh nấu sẵn từ năm vị đắng cay mặn ngọt chua, tượng trưng cho hỷ nộ ái ố của cả một đời người. Mỗi linh hồn đều phải uống một bát. Không ai được từ chối. Nếu cố tình né tránh, hai móc sắt sẽ cắm vào chân và đồng nấu chảy sẽ đổ vào miệng cho đến khi canh được uống hết. Một khi canh xuống đến bụng, toàn bộ ký ức về kiếp trước tan biến hoàn toàn. Tên tuổi, tình yêu, oán thù, nợ nần, tất cả trở thành hư không.
Sau đó linh hồn bước qua cửa Chuyển Sinh và bắt đầu một kiếp mới, hoàn toàn trong sáng, không mang theo gì ngoài nghiệp quả được ghi sẵn từ trước.


























