Sông Vong Xuyên

0
751

Trong hệ thống địa lý âm phủ của người Trung Hoa, mọi dòng sông đều có chức năng. Nhưng không có dòng sông nào mang ý nghĩa đặc biệt và đáng sợ như sông Vong Xuyên, con sông mà tên của nó đã nói lên tất cả: dòng sông của sự quên lãng.

Vong Xuyên chảy qua tầng địa ngục thứ mười, ngay bên dưới cầu Nại Hà. Đây không phải dòng sông bình thường mà là ranh giới giữa tồn tại và hư vô, giữa người còn nhớ mình là ai và người đã không còn là ai nữa. Nước sông không trong, không đục, chỉ là một màu đen tuyền không đáy, chảy mãi không ngừng không biết về đâu.

Dọc theo hai bờ Vong Xuyên là những bụi hoa Bỉ Ngạn đỏ rực. Loài hoa này trong tiếng Hán còn được gọi là Mạn Châu Sa Hoa, mọc từ cõi âm phủ lên dọc theo toàn bộ đường Hoàng Tuyền cho đến tận bờ sông. Bỉ Ngạn có đặc điểm mà không loài hoa nào khác có: hoa và lá không bao giờ gặp nhau. Khi hoa nở thì lá đã rụng, khi lá xanh thì hoa đã tàn. Người Trung Hoa dùng chính sự chia lìa vĩnh viễn đó để tượng trưng cho những người yêu nhau nhưng không thể ở cùng nhau, những người thân mãi mãi không gặp lại. Trên con đường từ cõi sống xuống cõi chết, hoa Bỉ Ngạn là cảnh vật duy nhất mà linh hồn nhìn thấy, như thể thiên nhiên cố tình muốn nhắc nhở rằng tất cả đều đã chia lìa rồi.

Bên trong lòng sông là thứ khiến Vong Xuyên trở nên đáng sợ hơn bất cứ hình phạt nào ở các điện địa ngục. Dưới nước sống đủ loại quái thú: rắn đen dài hàng chục trượng nhe nanh chực chờ, cua khổng lồ với càng sắc như lưỡi đao, cá yêu thân cứng như sắt thép không ngừng khuấy động dòng nước. Không một linh hồn nào rơi xuống đó mà thoát được nguyên vẹn. Chúng sẽ bị xé nát, rồi trôi dạt trở lại đầu cầu Nại Hà, phải bắt đầu bước qua lần nữa, cứ thế lặp đi lặp lại cho đến khi vượt được.

Nhưng điều ít người để ý là bản thân nước sông Vong Xuyên cũng là một thành phần trong canh Mạnh Bà. Theo một số ghi chép dân gian, Mạnh Bà dùng nước múc từ chính dòng sông này để nấu canh quên lãng. Tức là thứ mà linh hồn phải uống trước khi đầu thai được tạo ra một phần từ chính con sông mà họ vừa bước qua. Vong Xuyên không chỉ là chướng ngại vật trên đường luân hồi, nó còn là nguyên liệu của sự xóa bỏ ký ức.

Những linh hồn không chịu uống canh Mạnh Bà sẽ không được đầu thai mà phải ở lại dưới sông Vong Xuyên chịu đựng, tính bằng ngàn năm. Đây là hình phạt không phải vì họ làm điều ác mà vì họ không chịu buông bỏ. Trong triết lý dân gian Trung Hoa, bám víu vào ký ức kiếp trước là một thứ tội lỗi riêng, vì nó chống lại quy luật luân hồi mà cả vũ trụ vận hành theo.

Vong Xuyên vì thế không chỉ là một địa danh trong thần thoại. Nó là câu hỏi triết học được bọc trong hình ảnh một dòng sông đen: nếu mọi ký ức đều bị xóa, nếu tình yêu và nỗi đau và tên tuổi đều tan biến, thì thứ còn lại là gì? Nghiệp quả, theo quan niệm của người xưa. Không phải những gì ta nhớ mà là những gì ta đã làm, không nằm trong trí nhớ mà nằm trong chính bản chất linh hồn, thứ không có dòng sông nào cuốn trôi được.