Thập Điện Diêm Vương là ai? Hệ thống xét xử người chết trong tín ngưỡng Á Đông

0
3483

Không có hình tượng nào trong tín ngưỡng dân gian Trung Hoa và Việt Nam phản ánh nỗi lo sợ về công bằng của con người rõ ràng hơn Thập Điện Diêm Vương. Mười vị vua cai quản mười điện địa ngục không chỉ là những nhân vật siêu nhiên đáng sợ mà còn là sản phẩm của một xã hội đã quá quen với cảnh bất công nơi trần thế, nơi kẻ có tiền có quyền thường thoát tội, và những người yếu thế hiếm khi được phán xét công bằng. Địa phủ, theo cách mà người ta hình dung nó, là tòa án tối thượng không ai có thể hối lộ hay chạy chọt.

Nguồn gốc từ Ấn Độ đến Trung Hoa

Hình tượng Diêm Vương bắt nguồn từ thần Yama trong tín ngưỡng Hindu và Phật giáo Ấn Độ, vị thần chết đầu tiên của nhân loại theo thần thoại Vệ Đà. Tương truyền Yama là người phàm đầu tiên chết đi, và chính vì ông là người tiên phong bước vào thế giới bên kia nên ông trở thành vua của những người đã khuất. Đây là một quan niệm khá nhân văn, không phải thần linh phong cho ông quyền lực mà chính sự trải nghiệm cái chết trước tiên đã biến ông thành người dẫn đường cho tất cả những ai theo sau.

Khi Phật giáo truyền vào Trung Quốc từ cuối thời Hán, khái niệm Yama theo đó du nhập và bắt đầu chuyển hóa. Người Trung Hoa tiếp nhận hình tượng vua cai quản địa ngục nhưng không hài lòng với một vị vua đơn lẻ. Xã hội Trung Hoa vốn được tổ chức theo mô hình quan liêu nhiều tầng bậc, từ hoàng đế xuống đến tri huyện, từ thượng thư xuống đến lại lục. Cõi âm vì thế cũng phải vận hành theo cùng nguyên tắc đó. Thập Điện Diêm Vương ra đời vào khoảng cuối đời Đường đầu đời Ngũ Đại chính là kết quả của quá trình “quan liêu hóa” cõi chết này, khi một vị Yama đơn giản từ Ấn Độ được mở rộng thành mười tòa án với mười vị vua, mỗi người một chức trách riêng biệt như bộ máy hành chính của một triều đình đầy đủ.

Mười điện và chức phận của từng vị

Hành trình của một linh hồn sau khi rời khỏi thân xác là một cuộc đi xuyên qua mười cửa quan, mỗi cửa xét một loại tội khác nhau, hình phạt khác nhau và không ai được bỏ qua.

Điện thứ nhất do Tần Quảng Vương cai quản, là cửa quan đầu tiên và quan trọng nhất. Ông nắm giữ quyển sổ ghi chép toàn bộ tuổi thọ và công tội của mọi người trần. Linh hồn thiện lành được siêu sinh ngay tại đây. Kẻ tội nặng bị đẩy thẳng xuống các điện hình phạt. Kẻ lưng chừng công tội được chuyển đến điện thứ mười để phân loại rồi đầu thai trở lại làm người.

Từ điện thứ hai đến điện thứ chín, hệ thống địa ngục chia nhỏ theo từng loại tội danh cụ thể. Sở Giang Vương ở điện thứ hai cai quản những kẻ bất hiếu, gian tham và vu oan hại người. Tống Đế Vương điện thứ ba chuyên xử những tội trốn thuế, phá hoại của công, làm giả giấy tờ. Ngũ Quan Vương điện thứ tư chú trọng vào những tội lừa dối cân đo đong đếm trong buôn bán. Diêm La Vương ngự ở điện thứ năm, không giống nhiều người lầm tưởng rằng đây là vị vua tối cao của địa ngục, thực chất ông chỉ là một trong mười và chuyên xử tội bất trung, bất tín, bội nghĩa. Biện Thành Vương điện thứ sáu xét tội phá hoại tam cương ngũ thường. Thái Sơn Vương điện thứ bảy phụ trách những kẻ trộm mồ mả, phá hoại hài cốt người chết. Bình Đẳng Vương điện thứ tám xử tội bất kính với thần linh và những hành vi dâm ô. Đô Thị Vương điện thứ chín cai quản A Tỳ địa ngục, nơi giam giữ những tội nghiệp nặng nề nhất mà sau khi thọ hình vẫn không đủ để chuộc tội, gồm các tội đốt nhà giết người, bào chế thuốc độc hại người, viết sách kích động đồi bại.

Điện thứ mười do Chuyển Luân Vương cai quản là điểm cuối cùng của hành trình. Ông không xử tội mà phân loại và điều phối linh hồn từ các điện trên chuyển đến để quyết định kiếp đầu thai tiếp theo. Đầu thai thành người, thú, hay ngạ quỷ, thành nam hay nữ, sinh vào gia đình giàu hay nghèo, tất cả đều được phán quyết tại đây căn cứ vào tổng kết công đức và tội lỗi của cả một đời người. Mạnh Bà thần đứng chờ ở cửa ra, trao cho mỗi linh hồn một bát canh quên lãng trước khi họ bước vào kiếp mới.

Địa ngục như một bộ máy quan liêu

Điều thú vị nhất trong cấu trúc Thập Điện không phải là sự khủng khiếp của các hình phạt mà là tính hệ thống và có tổ chức của toàn bộ bộ máy. Mỗi điện có phán quan riêng, có quỷ sai riêng, có sổ sách riêng ghi chép từng việc thiện ác của từng người trần. Tả Phán Quan và Hữu Phán Quan là hai trợ thủ đắc lực chuyên ghi chép, một người ghi công đức, một người ghi tội nghiệp. Hắc Bạch Vô Thường là hai sứ giả đi bắt hồn người khi đến số, cặp đôi không thể tách rời trong tín ngưỡng dân gian.

Mô hình này phản chiếu chính xác bộ máy quan liêu triều đình Trung Hoa: mọi thứ đều có văn bản, mọi quyết định đều dựa trên hồ sơ, mọi hình phạt đều có quy trình. Không có sự tùy tiện. Người tốt không thể bị phạt oan và kẻ ác không thể thoát lưới. Đây chính là lý do người dân thường tiếp nhận hình tượng Thập Điện Diêm Vương một cách tự nhiên và thậm chí thoải mái, bởi nó cung cấp thứ mà cuộc đời trần thế hiếm khi cho họ: một lời hứa về sự công bằng tuyệt đối.

Ảnh hưởng tại Việt Nam và chiều sâu văn hóa

Thập Điện Diêm Vương thâm nhập vào Việt Nam qua hai con đường song song là Phật giáo và tín ngưỡng dân gian. Trong các chùa miền Bắc lẫn miền Nam, bộ tượng Thập Điện được bố trí uy nghi với mười vị vua ngồi hai hàng đối xứng, phản ánh quan niệm về công lý đối xứng và cân bằng. Tranh địa ngục khắc trên gỗ hay vẽ trên vải xuất hiện ở nhiều chùa như một công cụ giáo dục trực quan, cho người mù chữ nhìn thấy hậu quả của những việc làm sai trái mà không cần đọc kinh điển.

Trong văn học cổ Việt Nam, Diêm Vương và địa phủ xuất hiện từ Truyền Kỳ Mạn Lục của Nguyễn Dữ thế kỷ XIV đến các truyện dân gian về người lên thiên đình hay xuống địa ngục. Đáng chú ý là trong nhiều câu chuyện Việt, Diêm Vương thường được khắc họa như một vị quan xét xử công minh, thậm chí có thể bị thuyết phục bởi lẽ phải nếu người trần biện hộ khéo léo, khác với hình tượng hung dữ không thể thương lượng trong nhiều tác phẩm Trung Hoa. Điều này cho thấy người Việt khi tiếp nhận hình tượng này đã điều chỉnh nó theo tinh thần riêng, gần gũi hơn, có tính người hơn.


Bạn muốn tiếp tục với nhân vật nào?