Truyền thuyết về 12 con giáp

0
634

Từ ngày xa xưa, thuở Trời, Đất còn mới hình thành, mọi việc sắp xếp chưa được ổn định, chốn trần gian còn chưa được gọn gàng. Còn có nhiều sự khác nhau giữa cõi trời và hạ giới, nhất là về thời gian và con người.

Nghe nói rằng một ngày trên cõi Trời dài bằng một trăm ngày dưới hạ giới và “người” ở cõi Trời là Tiên, khác với người thường ở trần gian…Do vậy Ngọc Hoàng đã phải bận tâm sắp xếp để loài người được hoàn chỉnh. Một trong những điều phải sắp xếp đó là định “tuổi”, định “số mạng” con người. Ngọc Hoàng cho rằng: con người tuy đông, sinh ra vào ngày giờ, nơi chốn khác nhau nhưng lại chủ yếu là chỉ “cầm tinh” có 12 con giáp tiêu biểu, hiện có ở cõi trần. Trần gian có vô số loài vật, vậy lấy con nào để chọn trong số đó, trong những con vật tiêu biểu, đặc trưng và thứ tự 12 con giáp như thế nào? Theo Ngọc Hoàng thì một khi con vật nào đó đã được chọn để loài người “ẩn” vào đó thì sẽ cố định suốt từ đời này sang đời khác ở thế gian…

Cuộc triệu tập các các con vật của Ngọc Hoàng

Để thực hiện ý muốn, Ngọc Hoàng đã họp cùng các thần suốt trong nhiều ngày và cuối cùng đã đi tới một quyết định: sẽ triệu tập các loài vật ở thế gian về Thiên Đình để tuyển chọn những con tiêu biểu nhất. Thế nhưng nếu triệu tập hết thì đất đâu mà chứa? Do vậy cách tốt nhất là phải có những điều kiện riêng. Điều kiện đó là: kể từ lúc có người thông báo, hễ con vật nào về Thiên đình trước sẽ được chọn là con “đầu đàn” rồi từ con vật này sẽ chọn con tiếp theo, theo một nguyên tắc: con thứ nhất được quyền giới thiệu con thứ hai, con thứ hai được quyền giới thiệu con thứ ba và cứ theo trình tự mà tuyển chọn cho đến khi đủ 12 con thì thôi. Lệnh vừa ban ra thì đã nghe từ trong mây vang lên tiếng kêu the thé của một loài vật nhỏ con nhưng lại rất tinh khôn, đó là con Chuột. Chuyện là Chuột đang vui chơi gần Thiên đình nghe trộm được lệnh trước đã không bỏ lỡ dịp may liền lên tiếng và có mặt sớm nhất. Giữ đúng lời hứa, Ngọc Hoàng bảo với Chuột:

– Nhà ngươi về truyền rao lại cho một người bạn thân thiết nào đó của ngươi, coi như con vật đó là con thứ 2 trong danh sách và từ con thứ hai đó sẽ được quyền chọn con thứ 3 cho đến kết thúc đủ thì thôi…Con nào đã được mời rồi thì sẽ tự động về đây vào ngày đầu xuân của trần gian để ta dặn dò.

Chuột hí hửng ra về cố moi óc xem có người bạn nào thân, đủ tin cậy để giới thiệu với Ngọc Hoàng không? Nghĩ mãi nó mới chợt nhớ đến Mèo . Thời ấy, giữa Chuột và Mèo sống hòa thuận như bạn bè. Khi được biết hảo ý của người bạn nhỏ, chú Mèo đã kêu toáng lên thích thú. Sau đó Mèo được Chuột dặn thêm rằng:

– Anh chọn ngay một người bạn nào mà anh cho là đủ tư cách nhất rồi mời anh ta, nhân đó cũng báo cho anh ta chuẩn bị mời người khác nữa…

Mèo cẩn thận dặn Chuột:

– Tôi có tật hay mê ngủ( Boss xưa nay vẫn vậy đúng ngày lên Thiên đình anh nhớ đánh thức tôi lỡ quên nhá!

Rồi Mèo đi tìm Trâu là người bạn vẫn thường ngày cày ruộng ở gần nhà Mèo. Sau khi nghe nói xong Trâu gật đầu ngay:

– Tốt quá, tôi sẽ tìm một người bạn nối tiếp của tôi là anh Hổ, anh ấy oai phong lắm!

Vốn là bạn thân lâu năm, Hổ nghe nói rất cảm động trước tình bạn và nghĩa cử cao cả của Trâu. Hổ may mắn nói:
– Tôi có người bạn nhỏ trong rừng rất hiền lành dể thương, đó là Thỏ, tôi sẽ mời anh ta.
Tất nhiên là Thỏ ta khoái chí vô cùng, nó liền đi mời ngay một người bạn khá ly kỳ, thường hay lui tới uống nước ở một con sông lớn, đó là bác Rồng. Rồng là con vật suốt ngày bay lượn trên không và hay qua lại cung của Ngọc Hoàng, nên cũng hay biết chuyện này, bác Rồng nói:

-Tôi hay tin này từ các tiên nữ nhưng vì Chuột được Ngọc hoàng tin giao nên tôi đang chờ, vừa lúc anh nói tới
-“Được”, tôi rất vui lòng nhận lời và tôi sẽ giới thiệu tiếp một người bạn của tôi.

Bạn của Rồng chính là Rắn, một dòng họ xa. Khi đươc báo tin, Rắn mừng rỡ và đi tin ngay cho anh Ngựa là chỗ láng giềng được biết. Ngựa còn khoác lác:

– Hèn chi tôi nằm mơ thấy mình được thăng quan, quả đúng thật. Được, tôi sẽ chọn một người bạn nữa xứng đáng.

Và rồi chú Dê, bạn của Ngựa đã được giới thiệu vào danh sách. Rồi Dê nhớ ra rằng có một anh bạn thông minh hay ăn trái cây, đó là chú Khỉ, con vật vẫn tự xưng là “Hầu vương”, rồi anh ta bốc đồng khi được tin:

– Biết ngay thế nào Ngọc hoàng cũng sẽ cần đến mình, “Số trời” đã định rồi…

Bốn chân bốn cẳng, Khỉ chạy đi báo cho Gà, rồi Gà bay đi tìm Chó vốn là bạn cùng sống trong nhà với nhau. Thế là đủ số lượng và mùa đông cũng vừa hết, ngày xuân đang về… cả 12 con vật không ai bảo ai tự động cùng tới Thiên đình. Chỉ tội nghiệp cho con Mèo có bệnh ngủ quên, lại gặp người bạn Chuột xảo quyệt, ích kỷ nên tới ngày mà Chuột chỉ đi một mình. Trên Thiên đình, Ngọc hoàng điểm danh thấy chỉ có 11 con, Ngài nổi giận, còn Chuột thì ra sức nói:

– Tôi có báo cho Mèo nhưng nó quá mê ngủ nên không đi…

Ngọc hoàng phán:

– Được rồi, bỏ Mèo ra! Ta sẽ phái người xuống trần, trên đường đi hễ gặp bất cứ con vật nào thì cho thế chỗ của mèo.

Tướng nhà Trời y lệnh đi ngay. Gặp anh Heo lúc đang bị những đồ tể khiêng đến lò sát sinh. Tướng trời quát:

– Cho nó theo ta về chầu Ngọc Hoàng! 
Chú Heo được đưa tới Thiên Đình thì lúc này lại đang xảy ra một vấn đề trong việc chia ngôi thứ tự 12 con giáp: Con vật nào sẽ đứng đầu. Nếu căn cứ vào “thành tích”và vóc dáng thì các con như Rồng, Cọp, Trâu, Ngựa phải được chọn. Nhưng để tránh sự cãi lộn xộn, Ngọc Hoàng phán:

– Ta sẽ mở một cuộc thi do Hằng Nga làm giám khảo. Tất cả các ngươi hãy chạy thi từ đây đến Cung Quảng (chỗ ở của Hằng Nga) nếu con nào đến đích trước sẽ được đứng đầu bảng. Các con đứng sau theo thứ tự mà phân ngôi.

Cuộc thi diễn ra vô cùng nồng nhiệt Các con Cọp, Ngựa, Trâu ỷ sức mình nên lúc đầu cho qua, không ngờ những con vật nhỏ đã cố gắng vượt lên… chỉ có Trâu là vẫn giữ được vị trí hàng đầu, vì theo tử vi thì người tuổi Sửu rất mạnh mẽ. Khi về gần tới mức không ngờ chú Chuột ranh mãnh đã nhảy lên ngồi trên lưng Trâu từ hồi nào, liền nhảy phóc xuống và phóng nhanh qua mức đến, giành vé đầu tiên. Trâu hậm hực phản đối nhưng đành thua vì điều lệ không ghi luật cụ thể. .

Tiếp tục, Hổ phải vất vả lặn lội qua sông , tí thì bị nước cuốn nhưng Hổ vẫn về thứ ba.
Bằng cách nhảy bằng đôi chân mạnh mẽ và nhanh nhẹn, Thỏ đã nhảy từ tảng đá này sang tảng đá khác nên về thứ tư.
Sau đó là Rồng, vừa bay vừa phun lửa. Thượng đế thắc mắc vì sao một con vật mạnh mẽ như Rồng lại về thứ năm, Rồng trả lời rằng nó phải dừng lại làm mưa cho thế gian.
Ngay sau rồng là ngựa, đến đích bằng môt cú phi. Nhưng đột nhiên Rắn xuất hiện làm Ngựa hoảng sợ nhảy về sau nên đành về thứ 7 còn Rắn thì về thứ 6 cạnh rồng.
Cách đó không xa, Dê, Khỉ và Gà đang tiến đến, Gà tốt bụng chia tấm ván cho Dê và Khỉ ngồi, một lúc sau tấm ván cũng đã chạm tới bờ, Cảm kích trước sự đoàn kết ấy, Thượng đế đã cho Dê thứ 8, Khỉ thứ 9 và Gà thứ 10.
Sau đó Chó cũng về đích trong hàng ngũ số 11, khi hỏi thì chó nói phải dừng lại tắm rửa bên bờ sông 
Cuối cùng là Heo, do đã dừng lại ăn uống và ngủ quên nên câu nói: ” lười như heo” bắt đầu từ đó . Vậy là heo là con cuối cùng.
Vậy mèo ở mô?
Mèo do ngủ quên không được vào nên từ đó cũng bắt đầu giận chuột. Còn theo truyền thuyết Việt Nam thì Mèo là anh em với Hổ ( họ mèo ) nên khi lên thiên đình cùng trở thành linh vật. Hoặc cũng có thể hình ảnh Mèo gần gũi hơn với người Việt ta nên chọn Mèo thay vì Thỏ.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here