Ogdoad – Bát Đại Cổ Thần thành Hermopolis

0
849

Trong thần thoại Ai Cập cổ đại, trước khi mặt trời xuất hiện, trước cả sự sống, đất đai hay bầu trời, người Ai Cập tin rằng vũ trụ từng chìm trong trạng thái hỗn mang nguyên thủy vô tận. Và giữa khoảng không tối tăm ấy tồn tại Ogdoad – Bát Đại Cổ Thần của thành Hermopolis, nhóm thực thể cổ xưa đại diện cho những yếu tố nguyên thủy đã khai sinh ra thế giới. Không giống các vị thần quen thuộc như Ra, Anubis hay Osiris vốn mang hình tượng rõ ràng và gần gũi với con người, Ogdoad mang màu sắc cực kỳ trừu tượng và huyền bí, giống những sức mạnh tồn tại trước cả khái niệm về trật tự.

Tên gọi “Ogdoad” xuất phát từ tiếng Hy Lạp, mang nghĩa “nhóm tám”, bởi hệ thống này gồm bốn cặp nam nữ thần. Mỗi cặp đại diện cho một trạng thái nguyên thủy của vũ trụ. Nun và Naunet tượng trưng cho đại dương hỗn mang vô tận, nơi mọi thứ còn chưa định hình. Heh và Hauhet đại diện cho sự vô hạn, không có điểm bắt đầu hay kết thúc. Kuk và Kauket là hiện thân của bóng tối nguyên thủy bao trùm mọi thứ trước khi ánh sáng ra đời. Trong khi đó, Amun và Amaunet tượng trưng cho sự vô hình và những điều chưa được biết tới. Điều đặc biệt là các vị thần nam thường có hình đầu ếch, còn thần nữ mang đầu rắn, tạo nên ngoại hình kỳ dị và đầy cảm giác siêu nhiên.

Theo tín ngưỡng Hermopolis, chính sự kết hợp và chuyển động của Ogdoad đã tạo nên quả trứng vũ trụ hoặc gò đất nguyên thủy đầu tiên, nơi thần mặt trời Ra xuất hiện và bắt đầu công cuộc sáng tạo thế giới. Nói cách khác, Ogdoad không trực tiếp cai trị nhân loại hay thế giới thần linh như nhiều vị thần Ai Cập khác, mà họ là những thực thể cổ xưa tồn tại trước cả sự sáng tạo. Họ giống nền móng vô hình của vũ trụ hơn là những vị thần mang tính cá nhân.

Điều khiến Ogdoad trở nên đặc biệt nằm ở chỗ nhóm thần này phản ánh cách người Ai Cập cổ đại nhìn nhận nguồn gốc thế giới. Với họ, vũ trụ không bắt đầu bằng ánh sáng hay trật tự, mà sinh ra từ hỗn loạn, bóng tối và sự vô hạn. Đây là tư tưởng khá đáng kinh ngạc nếu đặt trong bối cảnh hàng ngàn năm trước Công nguyên. Ogdoad không đơn giản là thần thoại, mà còn đại diện cho nỗ lực giải thích sự tồn tại của con người và vũ trụ bằng tư duy triết học sơ khai.

So với các hệ thần thoại khác của Ai Cập như Heliopolis hay Memphis, tín ngưỡng Hermopolis có phần khó hiểu và bí ẩn hơn nhiều. Các vị thần trong Ogdoad gần như không có những câu chuyện phiêu lưu, chiến tranh hay bi kịch cá nhân. Thay vào đó, họ tồn tại như những khái niệm sống. Chính điều này khiến Ogdoad mang cảm giác cổ xưa và đáng sợ theo một cách rất riêng, như thể đó là những thực thể thuộc về thời kỳ mà ngay cả thần linh cũng chưa thật sự tồn tại.

Ngày nay, Ogdoad không nổi tiếng bằng Anubis hay Ra trong văn hóa đại chúng, nhưng với những người yêu thích thần thoại Ai Cập, đây lại là một trong những hệ thống thần linh hấp dẫn nhất. Hình tượng về tám vị cổ thần đại diện cho hỗn mang nguyên thủy thường xuất hiện trong truyện giả tưởng, game và các tác phẩm khai thác chủ đề cosmic horror – nơi con người đối mặt với những thực thể vượt ngoài khả năng hiểu biết.

Có thể nói, Ogdoad chính là lời nhắc về cách người Ai Cập cổ đại tưởng tượng thời khắc đầu tiên của vũ trụ. Không có ánh sáng huy hoàng hay thiên đường hoàn mỹ, chỉ có bóng tối, sự vô hạn và những thực thể cổ xưa lặng lẽ tồn tại trước khi mọi thứ bắt đầu. Và chính sự huyền bí ấy đã khiến Bát Đại Cổ Thần Hermopolis trở thành một trong những phần sâu thẳm và khó quên nhất của thần thoại Ai Cập cổ đại.