Ác quỷ BEELZEBUB

0
8182

Câu chuyện của Beelzebub bắt đầu không phải ở địa ngục mà ở một thành phố tên Ekron, nơi người Philistine sinh sống cách đây hơn ba nghìn năm. Họ thờ một vị thần tên Baal-Zebul, có nghĩa là “Chúa Của Ngai Vàng” hay “Chúa Của Ngôi Nhà Cao Quý”. Đây là vị thần quan trọng của họ, được tôn kính và thờ phụng nghiêm túc.

Người Israel không thích điều đó. Họ không công nhận các vị thần của dân tộc khác và thường chế giễu chúng bằng cách đặt tên xấu. Baal-Zebul bị họ cố tình đổi thành Baal-Zebub, chỉ thay một chữ thôi nhưng nghĩa thay đổi hoàn toàn. Zebub trong tiếng Hebrew nghĩa là “ruồi”. Vậy là vị thần cao quý của người Philistine bỗng nhiên trở thành “Chúa Của Ruồi”. Cách chế giễu này không khác gì gọi ai đó là “vua của rác rưởi”.

Lần đầu tiên cái tên này xuất hiện trong Kinh Thánh là ở sách Các Vua quyển hai. Vua Ahaziah của Israel bị ngã, bị thương nặng, rồi sai người đến hỏi Baal-Zebub ở Ekron xem mình có qua khỏi không. Nhà tiên tri Elijah nghe tin liền tức giận và nhắn lại rằng tại sao vua lại hỏi thần ngoại trong khi Israel có Thiên Chúa của mình. Vua Ahaziah sau đó chết vì vết thương, và người kể chuyện rõ ràng muốn người đọc hiểu rằng đó là hậu quả của việc đi hỏi thần sai chỗ.

Đến thời Tân Ước, Beelzebub được nhắc đến nhiều hơn và với vai trò lớn hơn nhiều. Người Pharisee cáo buộc Chúa Jesus đuổi quỷ bằng quyền năng của Beelzebub, mà họ gọi là “Vương của các ác quỷ”. Chúa Jesus đáp lại bằng câu hỏi logic rất đơn giản: nếu Satan dùng Beelzebub để đuổi các ác thần của chính mình ra thì Satan đang tự phá hoại bản thân, điều đó chẳng có nghĩa lý gì.

Qua cách nhắc đến đó, Beelzebub được xác lập rõ ràng là một thực thể đứng đầu các ác quỷ, không chỉ là tên thần ngoại nữa mà là kẻ cầm đầu bóng tối.

Đến thời Trung Cổ, các nhà thần học phân chia quyền lực địa ngục theo kiểu hệ thống triều đình. Beelzebub được xếp ngay dưới Satan hoặc thậm chí ngang hàng với Satan, tùy theo từng tài liệu. Sebastian Michaelis, một nhà thần học Pháp thế kỷ mười bảy, xếp Beelzebub là ác quỷ số hai của địa ngục, chỉ sau Lucifer, và gắn ngài với tội Tham Ăn.

Hình dạng của Beelzebub được mô tả theo hai kiểu. Hoặc là một con ruồi khổng lồ xấu xí, to cỡ một con bò. Hoặc là một sinh vật khổng lồ ngồi trên ngai vàng, mặt sưng phù, mũi to, có sừng, có cánh dơi, chân vịt và đuôi sư tử, toàn thân phủ lông đen. Không kiểu nào trông đẹp cả.

Vì gắn với ruồi nên Beelzebub cũng gắn với sự thối rữa, bệnh dịch và cái chết. Ruồi xuất hiện ở đâu là ở đó có xác chết hay chất thải. Trong thế giới cổ đại khi dịch bệnh hoành hành không có thuốc chữa, hình ảnh ác quỷ mang theo đàn ruồi là thứ gợi lên nỗi sợ hãi rất thực tế.

Ngày nay cái tên Beelzebub nổi tiếng khắp nơi nhờ cuốn tiểu thuyết Lord of the Flies của William Golding, dịch thẳng sang tiếng Anh là “Chúa Của Ruồi”. Golding không cần đưa ác quỷ vào truyện vì ông dùng chính cái tên đó để nói lên thứ mà ông muốn: bản năng tàn bạo nằm trong mỗi con người, thứ trỗi dậy khi không có luật lệ kiềm chế. Không cần ác quỷ từ bên ngoài, con người tự biến mình thành Beelzebub được rồi.