
Leviathan là con quái vật biển xuất hiện trong Kinh Thánh Hebrew, và không giống hầu hết các con quái vật khác trong thần thoại, nó không phải kẻ thù của Thiên Chúa mà là tạo vật của Ngài. Thiên Chúa tạo ra Leviathan để làm gì? Để cho thấy quyền năng của mình. Nếu ngay cả thứ khủng khiếp nhất dưới đại dương cũng do Ngài tạo ra và Ngài kiểm soát được, thì con người chẳng có lý do gì để hoảng sợ trước bất cứ điều gì.
Sách Job chương bốn mươi mốt mô tả Leviathan rất chi tiết. Vảy nó cứng như áo giáp, không vũ khí nào xuyên qua được. Nó phun lửa từ miệng, khói từ mũi. Hơi thở của nó đốt cháy than hồng. Nó bơi trong đại dương như bơi trong ao nhỏ. Không có sinh vật nào trên đất hay dưới nước dám đối mặt với nó. Thiên Chúa hỏi Job: “Ngươi có thể bắt Leviathan bằng lưỡi câu không? Ngươi có thể chọc thủng hàm nó không?” Câu hỏi đó không cần trả lời vì ai cũng biết đáp án.
Nguồn gốc của Leviathan thực ra còn cũ hơn cả Kinh Thánh. Người Canaanite, dân tộc sống ở vùng đất Canaan trước người Israel, có câu chuyện về con rắn biển bảy đầu tên Lotan bị thần Baal đánh bại. Khi người Israel tiếp xúc với văn hóa đó, hình ảnh Lotan được đưa vào Kinh Thánh và trở thành Leviathan. Tương tự, người Babylon có câu chuyện về Tiamat, con quái vật biển hỗn mang bị thần Marduk giết để tạo ra vũ trụ. Leviathan thuộc về cùng một nhóm quái vật nguyên thủy đại diện cho sự hỗn loạn của đại dương.
Trong thần thoại Do Thái về sau, Thiên Chúa ban đầu tạo ra hai con Leviathan, một đực một cái. Nhưng nếu để chúng sinh sản thì con cái của chúng sẽ phá hủy cả thế giới. Vì vậy Thiên Chúa giết con cái và ướp muối thịt nó để dành cho bữa tiệc vĩ đại vào ngày tận thế. Con đực vẫn còn sống, bơi trong đại dương chờ đến ngày đó. Bữa tiệc cuối cùng đó sẽ có thịt Leviathan, thịt Behemoth và thịt Ziz, ba con quái vật nguyên thủy của ba cõi.
Trong ma quỷ học Kitô giáo thời Trung Cổ, Leviathan được chính thức xếp vào hàng ác quỷ và giao nhiệm vụ cai quản tội Ghen Tỵ trong bảy tội lỗi chết người. Hình dạng ngài thường được vẽ là con rồng biển khổng lồ hoặc con cá voi khổng lồ với miệng rộng há ra. Trong nhiều tranh vẽ thời Trung Cổ, cửa địa ngục được vẽ như cái miệng của Leviathan đang há toang, nuốt linh hồn người tội lỗi vào trong.
Cái tên Leviathan sống dai hơn bất kỳ quái vật nào khác trong lịch sử. Nhà triết học Thomas Hobbes dùng tên này đặt cho cuốn sách chính trị nổi tiếng nhất của ông năm 1651, dùng Leviathan như ẩn dụ cho nhà nước quyền lực tuyệt đối. Herman Melville gọi cá voi trắng Moby Dick là Leviathan. Ngày nay từ Leviathan trong tiếng Anh đơn giản có nghĩa là bất cứ thứ gì to lớn và đáng sợ đến mức không thể kiểm soát được.
Đó chính là di sản thật sự của Leviathan. Không phải ác quỷ, không phải thần linh, mà là biểu tượng của thứ quyền năng vượt qua tầm tay con người, thứ mà dù bạn có mạnh đến đâu, dù bạn có khôn đến đâu, bạn cũng không thể chế ngự nó chỉ bằng sức riêng của mình.



















